Hát xong bài này, tôi đưa micro cho đồng nghiệp rồi tìm đại một cớ rời đi.
Đi đến cuối hành lang, chợt nghe thấy có người gọi mình.
Tôi quay đầu lại.
Hiếm khi thấy Cố Châu Nhiên thất thố như vậy, anh gần như là chạy chậm tới, bước chân mang theo vài phần hoảng loạn, phần tóc mái bù xù dán lên trán chưa kịp vuốt, kết hợp cùng bộ đồ ở nhà, trông anh giống hệt một cậu trai trẻ tuổi mới ngoài 20.
"Giám đốc, có chuyện gì sao?"
Anh hé miệng: "Cô..." Ngập ngừng một lúc, "Chuẩn bị về à?"
Tôi gật đầu: "Vâng."
Anh cụp mắt xuống, chốc lát sau lại nhìn sang tôi: "Bạn trai cô... đang đợi cô à?"
Tôi: ?
Tại sao Cố Châu Nhiên trong giấc mơ hay Cố Châu Nhiên ngoài đời thực, đều cho rằng tôi có bạn trai vậy?
Tôi: "Không phải, là bạn thân của tôi."
Anh "Ồ" lên một tiếng, đi thêm vài bước nữa.
Tôi ngửi thấy mùi rượu thoang thoảng.
"Đi chung đi." Anh nói.
Thấy hơi kỳ quái, nhưng tôi cũng không dám nói gì, đành đi theo phía sau anh một chút, cùng nhau trở về phòng.
Băng qua hành lang, tiến vào khu vực giếng trời của khách sạn, tôi đột nhiên thấy hơi lạnh.
Nhưng bước chân của Cố Châu Nhiên rất chậm, tôi không tiện bước nhanh qua.
Anh liếc nhìn tôi một cái, chợt hỏi: "2 người quen nhau bao lâu rồi?"
Tôi sững sờ, nhớ đến nhắc tới Tô Tô ở phía trước.
"Chúng tôi là bạn học cấp 3."
Cố Châu Nhiên quay đầu lại, "Ồ" lên một tiếng, chìm trong gió đêm như những lời nỉ non vỡ vụn.
Tôi quấn chặt áo khoác, cũng không nói tiếp.
Vốn tưởng rằng sự im lặng này sẽ kéo dài cho đến khi về phòng, ai ngờ lát sau, Cố Châu Nhiên lại hỏi: "Vậy chắc tình cảm của 2 người tốt lắm nhỉ?"
Tôi ngẩn người, gật gật đầu.
Tình cảm của tôi và Tô Tô quả thực rất tốt.
Băng qua khoảng giếng trời, khoảnh khắc đẩy cửa đại sảnh khách sạn, theo bản năng tôi nhìn sang Cố Châu Nhiên bên cạnh, bỗng chốc sững sờ.
Dưới ánh đèn sáng choang, anh cụp mắt xuống, 2 đám mây hồng trên má đã lan ra tận khóe mắt, giống hệt một chú cáo nhỏ vừa bị rớt xuống nước, cả người toát ra một sự... tủi thân?
Nhưng vệt tủi thân ấy cũng vụt tắt ngay lập tức, Cố Châu Nhiên chợt mỉm cười, khẽ hỏi: "Vậy chắc 2 người cũng sắp kết hôn rồi nhỉ?"
Tôi: ???
Cái quái gì thế?
Tôi: "Giám đốc à, tôi kết hôn với bạn thân kiểu gì?"
Cố Châu Nhiên ngẩn ra một lúc, chợt lộ ra khoảnh khắc luống cuống đầy bối rối: "Ý tôi là với bạn trai của cô kìa."
Trong đầu tôi hiện đầy dấu chấm hỏi: "Tôi không có bạn trai!"
Anh ta lại sững người.
Lần này không chỉ là một chốc, mà là sững người rất lâu, mới ngây ngốc hỏi ngược lại: "Cô không có bạn trai?"
Tôi quả quyết như chém đinh chặt sắt: "Không có!"
"Cô độc thân?"
"Tôi độc thân!"
"Vừa mới chia tay?"
"Chia tay với người yêu cũ 2 năm rồi."
Cố Châu Nhiên im bặt.
Tôi cũng chẳng biết anh ta đang im lặng chuyện gì, nhưng cái dáng vẻ nhìn chằm chằm tôi không thèm nói lấy một lời kia quả thực hơi đáng sợ.
Tôi nuốt nước bọt: "Giám đốc, còn chuyện gì khác nữa không?"
Cố Châu Nhiên đờ đẫn lắc đầu.
"Vậy tôi về phòng trước nhé."
Vừa định quay người, Cố Châu Nhiên lại gọi tôi lại: "Sầm Dao."
"Dạ?"
Anh vẫn dùng ánh mắt mà tôi không tài nào đọc hiểu ấy nhìn tôi chằm chằm, mãi sau, bỗng nhiên nở nụ cười.
Chẳng phải điệu cười khẽ khàng vô hồn như lúc nãy, mà là nụ cười xán lạn, thoải mái, 2 mắt cong cong.
Như một mũi tên bắn trúng vào tim tôi.
"Tôi phải quay về làm việc rồi." Anh mỉm cười nói.
"Hả?" Tôi nghe không hiểu, "Không phải anh xong việc rồi mới tới buổi team building sao?"
Anh lắc đầu.
Tôi bật thốt lên: "Vậy tự dưng anh cố chạy tới đây làm cái gì?"
Anh nhìn tôi mỉm cười, đôi mắt híp lại dịu dàng như đang chứa đựng cả một dải ngân hà:
"Tới nghe em hát."