Tôi và Cố Châu Nhiên quen nhau rồi.
Chuyện này đến cả Tiểu Nghiên cũng chẳng hay biết.
Nhắc đến Tiểu Nghiên, thì không thể không kể đến nguyên do vì sao Cố Châu Nhiên luôn giở trò lúc lạnh nhạt lúc thân thiết trước mặt tôi.
Theo như anh kể thì, anh cũng giống hệt tôi, ở trong mơ anh cũng chẳng thấy rõ mặt tôi.
Lúc mới tới công ty, anh chỉ có cảm giác tôi hơi giống giống mà thôi.
Việc thực sự xác nhận là vào lúc tôi liến thoắng giẫm vào chân anh ở trong thang máy, rồi lại rối rít xin lỗi anh.
Nhưng lúc ấy anh chỉ thấy thật kỳ lạ, vì sao người trong mộng của mình lại thực sự tồn tại ngoài đời. Thế nên anh quy tội việc này là do áp lực bản thân mình quá lớn, dẫn đến việc sinh ra dục vọng không nên có với cấp dưới bên cạnh.
Hơn nữa anh còn biết được từ chỗ Tiểu Nghiên chuyện tôi đã có bạn trai.
Tôi khó hiểu: "Em chưa từng nói như vậy với Tiểu Nghiên mà, anh hỏi kiểu gì thế?"
Anh hắng giọng: "Thì cứ hỏi bình thường thôi."
Kỳ cục thật đấy.
"Vậy rồi sau đó thì sao?" Tôi lại hỏi.
"Sau đó gì nữa?"
"Lúc thì anh ám muội với em, khi lại cố tình tỏ ra lạnh lùng." Tôi đấm vào lồng ngực anh một cái, "Đừng tưởng em sẽ bỏ qua cho anh."
"Ồ——" Anh kéo giọng dài ngoằng, mang theo nụ cười ám muội kéo gần khoảng cách giữa chúng tôi, "Ý của cô Sầm đây là, bất kể riêng tư hay ở công ty, thì anh đều phải biểu hiện sự thân mật giữa 2 đứa mình à?"
Rồi anh lại cười: "Nói sớm chứ, anh cầu còn không được."
Tôi: "..."
Dạo gần đây, lúc ở công ty tôi đều giả vờ như người xa lạ với anh, sợ chuyện chúng tôi yêu đương bị đồng nghiệp khác biết thì sẽ không hay.
Mấy lần anh sáp lại gần, tôi đều tránh né cách thật xa.
Vậy nên lúc này rõ ràng là anh đang cố ý trêu chọc tôi.
Thôi bỏ đi, anh ấy đã không muốn nhắc tới chuyện trước kia, tôi cũng chẳng muốn tra hỏi tận gốc nữa.
Dù sao thì cũng sẽ có ngày tôi tìm ra nguyên nhân thôi.
Nhưng tôi không ngờ, lý do ấy cuối cùng tôi lại biết được từ cửa miệng của Tiểu Nghiên.
Một buổi sáng nọ, tôi vừa tới công ty, Tiểu Nghiên bỗng thần thần bí bí tiến lại gần, nói nhỏ: "Dao Dao, có khi giám đốc Cố có bạn gái rồi đấy."
Trong lòng tôi "thót" một cái.
"Vì... vì sao chứ?"
"Lúc nãy tớ lên văn phòng nộp tài liệu, nhìn thấy trên cổ tay anh ấy có đeo chun buộc tóc."
Tôi: ?
Tôi: "Chuyện này thì liên quan gì?"
"Cậu không biết hả?" Tiểu Nghiên ngạc nhiên, "Đa phần mấy người đàn ông đeo chun buộc tóc trên cổ tay đều là mấy người có bạn gái rồi. Hơn nữa anh ấy ngày nào cũng đeo đồng hồ, tự dưng chuyển sang đeo chun buộc tóc, chẳng phải là quá rõ ràng rồi sao?"
Tôi né tránh ánh mắt của cô ấy: "Vậy, vậy à..."
Dừng một chút, tôi lén lút nhìn về phía phòng giám đốc.
Tối hôm qua khi kết thúc buổi hẹn hò, Cố Châu Nhiên đưa tôi về đến tầng dưới tiểu khu.
Trong bầu không khí tĩnh mịch mập mờ lưu luyến, anh bỗng hỏi tôi: "Có thể cho anh mượn chun buộc tóc của em một lát không?"
"Làm gì thế?"
Anh chớp chớp mắt: "Cho mượn xíu thôi."
Tôi ngoan ngoãn tháo ra đưa cho anh, anh nhận lấy, tự dưng lẩm bẩm như đang tự nói một mình: "Có mùi của em."
Khuôn mặt già cỗi của tôi bỗng đỏ bừng.
Lúc đó tôi chỉ nghĩ anh đứng đắn không nổi mà chọc ghẹo tôi, nghe Tiểu Nghiên giải thích, tôi mới chậm chạp nhận ra ý đồ của anh.
Thì ra là muốn thông báo với mọi người, anh là hoa đã có chủ.
Cứ như thể bắt được ánh mắt của tôi, Cố Châu Nhiên bỗng ngẩng đầu nhìn sang.
Ngăn cách bởi lớp cửa kính giữa văn phòng 4 mắt chạm nhau, anh bỗng cong môi cười như có như không, sau đó giơ tay để lộ ra chiếc chun buộc tóc, khẽ búng một cái.
Như thể đang búng thẳng vào tim tôi vậy.
Má tôi chợt đỏ bừng, vội vã cúi mặt.
Trong một văn phòng rộng lớn nhộn nhịp, lại có một bí mật giấu kín.
Một bí mật chỉ thuộc về riêng 2 người chúng tôi.
Buổi tối, Cố Châu Nhiên tăng ca, tôi cũng cố ý chần chừ chưa về.
Chờ tới khi cả văn phòng chỉ còn sót lại 2 đứa, tôi mới rón rén đi vào văn phòng của anh, pha cho anh một tách cà phê.
Đột nhiên anh ngừng công việc, ngoắc ngoắc tay với tôi.
Tôi đi tới: "Làm gì thế?"
Anh híp mắt cười: "Lại gần đây chút nữa."
Cả tòa nhà chỉ còn mỗi văn phòng của anh là sáng đèn, ngoài cửa sổ là cảnh sắc lung linh ảo diệu của những tòa nhà san sát đan chéo, anh ngước lên nhìn tôi, màu mắt rất thâm sâu, lại mang theo những tia sáng rực rỡ.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ cảm thấy giống như gặp phải một con cáo tinh đã tu luyện thành tinh, câu mất 3 hồn 7 vía của tôi, khiến tôi ngu ngơ bước tới.
Anh đột nhiên vươn tay kéo mạnh, cả người tôi bị ôm lấy, rồi đặt ngồi lên chân anh.
Sau đó một tay anh đặt eo tôi, tay kia nâng cằm tôi lên, khuôn cằm nhếch lên, nụ hôn tỉ mỉ trút xuống.
Đây chẳng phải là nụ hôn đầu giữa tôi và anh, nhưng lại là nụ hôn nồng nhiệt kịch liệt nhất.
Tôi vừa thở dốc vừa nhắc: "Văn phòng anh có camera giám sát..."
Anh nghĩ cũng không thèm nghĩ: "Hỏng rồi."
...Sao mà hỏng được.
Hôn một hồi, anh bắt đầu giở trò, nắm lấy cổ tay tôi đưa xuống phía dưới.
Tôi rụt tay lại như bị điện giật: "Anh làm gì thế?"
Giọng anh đè thấp mang theo luồng khí vừa gợi cảm vừa rụt rè: "Chẳng phải em đã sớm sờ qua người anh một lượt rồi sao?"
...Đấy là trong mơ mà anh trai.
Anh lại hỏi: "Không thích à?"
Ừm... Cũng không phải là không.
"Không thích anh đã chẳng thế này."
Tôi mím môi, do dự mở miệng: "Thật ra thì em cũng không..."
Tiếng "Rầm" đằng sau lưng lập tức chặt đứt lời tôi.
Tôi hoảng hốt quay đầu lại, liền nhìn thấy Tiểu Nghiên đang đỡ cái ghế ngã chỏng trơ ngoài cửa kính.
Vừa đỡ vừa nói: "Tớ không thấy cái gì hết, 2 người cứ tiếp tục đi."
Tôi: "..."