Tôi choàng tỉnh khỏi giấc mơ.
Mẹ tôi gõ cửa: "Sắp muộn rồi con ơi!"
Nhìn điện thoại, lại sắp 9 giờ rồi.
Từ lúc Cố Châu Nhiên xuất hiện trong giấc mơ, tôi luôn ngủ rất say, hoàn toàn không nghe thấy tiếng chuông báo thức.
Không kịp ăn sáng, tôi vớ lấy hộp sữa và ổ bánh mì rồi chạy biến ra khỏi nhà.
Trên đường đi làm, câu nói "dù sao thì giẫm anh 2 lần, anh đều chẳng thấy đau" của Cố Châu Nhiên cứ văng vẳng mãi bên tai.
Tim đập thình thịch, tôi không ngừng suy đoán, có phải Cố Châu Nhiên cũng giống tôi, đã nhận ra tôi ở ngoài đời thực rồi không?
Lúc tới công ty, Cố Châu Nhiên vẫn chưa đến, tôi nhớ đến bản báo cáo công việc nên mở máy tính lên bắt đầu viết.
Tiểu Nghiên sáp lại gần, nhìn thấy những ngón tay đang gõ phím thoăn thoắt của tôi bèn trêu ghẹo: "Chăm chỉ thế cơ à?"
Tôi cắn một miếng bánh mì: "Giám đốc Cố bắt tôi viết lại một bản báo cáo công việc chi tiết hơn."
Đúng lúc này, một dáng người cao gầy đi ngang qua bọn tôi.
Tôi cứng đờ cả người, khựng luôn mọi động tác.
"Sao thế?" Tiểu Nghiên hỏi.
Cửa phòng giám đốc mở ra rồi đóng lại.
Tôi vội vã hoàn hồn, tiếp tục gõ chữ: "Không có gì."
Trong văn phòng đằng sau lớp kính, Cố Châu Nhiên cởi áo khoác, ngồi xuống bàn làm việc, mở máy tính lên bắt đầu làm việc.
Mọi thứ vẫn diễn ra như thường lệ, cứ như thể tối hôm qua chẳng có chuyện gì xảy ra.
Tôi từ từ siết chặt các ngón tay.
Anh ấy không đến tìm tôi, cũng không nói với tôi thêm một câu nào.
Giống hệt như vô số những ngày làm việc bình thường khác.
Vậy nên, câu nói trong giấc mơ ấy, rốt cuộc là do Cố Châu Nhiên thật nói ra, hay là lời thoại do tôi tự biên tự diễn dựa trên những sự việc xảy ra ở ngoài đời?
2 giờ chiều, tôi ôm bản báo cáo công việc đã viết xong, mang theo tâm trạng phức tạp gõ cửa phòng giám đốc.
Cố Châu Nhiên đang ngồi phía sau bàn làm việc, vẻ mặt tự nhiên ra hiệu cho tôi ngồi xuống.
Tôi nhìn chằm chằm anh, cố tìm ra một chút khác biệt nào đó anh dành cho tôi.
Anh cúi đầu lật xem báo cáo của tôi, thỉnh thoảng lại đặt vài câu hỏi.
Thực ra đều là những thứ đơn giản không thể đơn giản hơn, nhưng khi đối diện với người tối nào cũng xuất hiện trên giường mình, lưỡi tôi cứ như bị líu lại, não bộ không chịu sự điều khiển, ăn nói lộn xộn đến mức như bị Alzheimer vậy.
Cố Châu Nhiên gấp báo cáo lại, ngẩng đầu nhìn tôi, lông mày hơi chau, giọng nói có phần lạnh nhạt: "Nếu hôm nay trạng thái không tốt, cô có thể để ngày mai quay lại."
Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi dường như đang chìm xuống từng chút một.
Quả nhiên, Cố Châu Nhiên dịu dàng, chu đáo trong giấc mơ, chỉ là một nhân vật do tôi tưởng tượng ra mà thôi.
Còn sự giống nhau về giọng nói, thân hình và cả 2 nốt ruồi kia, chắc chắn đều là sự trùng hợp. Còn sau khi gặp được Cố Châu Nhiên, tiềm thức và trí tưởng tượng của tôi đã không ngừng hoàn thiện nhân vật trong mơ đó, để rồi mặc định anh ta hoàn toàn chính là Cố Châu Nhiên.
Tôi cúi gằm mặt, nhỏ giọng nói một câu "Xin lỗi" rồi vội vã rời đi.
Cả buổi chiều, tôi đều chìm đắm trong sự khắt khe và lạnh nhạt của Cố Châu Nhiên.
Tiểu Nghiên hỏi: "Giám đốc Cố lại bắt cậu sửa lại à?"
Tôi gật đầu.
"Thật đúng là biến thái."
Đây là một thuật ngữ đặc biệt của tôi và Tiểu Nghiên khi trò chuyện, người càng "biến thái" thì càng dễ thành công.
Tôi không tỏ rõ thái độ: "Đúng thật là một ông giám đốc 'biến thái'."
Đúng lúc này, Cố Châu Nhiên đẩy cửa văn phòng bước ra, nhìn 2 chúng tôi một cái thật sâu, rồi đi thẳng ngang qua chúng tôi.
Tôi và Tiểu Nghiên: "..."
Tiêu đời rồi!
Sau khi tan làm, Cố Châu Nhiên vẫn đang ngồi trong văn phòng.
Tiểu Nghiên khuyên tôi đợi một lát rồi hãy về, nhưng tôi chẳng muốn nán lại dù chỉ một khắc, bèn lập tức dọn đồ đứng dậy rời đi.
Trước khi ra khỏi cửa, tôi quay đầu nhìn lại một cái, phát hiện Tiểu Nghiên đã bị gọi vào phòng giám đốc.
Trên đường về nhà, tôi nghĩ tới nghĩ lui vẫn không yên tâm, gửi tin nhắn cho Tiểu Nghiên: 【Tiểu Nghiên, Cố Châu Nhiên gọi cậu vào văn phòng làm gì thế? Có làm khó cậu không?】
Lúc gửi tin nhắn, tôi thầm nghĩ, nếu sự thật là vậy, thì anh ta đúng là kẻ nhỏ mọn có thù tất báo.
Dừng một lát, Tiểu Nghiên trả lời: 【Không có, chỉ hỏi vài việc trong công việc thôi.】
Tối hôm đó, tôi chìm vào giấc ngủ trong sự bực dọc.
Lại nhìn thấy Cố Châu Nhiên nằm trên giường, tôi không thèm nói một lời nào.
Anh kéo kéo bộ đồ ngủ trên người: "Anh mặc đồ ngủ rồi này."
Tôi tiếp tục không nói gì.
Anh lại chỉ vào khoảng cách giữa chúng tôi: "Anh không chui vào chăn của em đâu."
Tôi vẫn cứ im lặng.
Yên lặng một lát, tôi đột nhiên cảm nhận được xúc cảm nhẹ nhàng ấm áp trên đỉnh đầu.
Bên tai truyền đến tiếng thở khàn khàn của anh: "Nhưng anh rất muốn chạm vào em."
Nhịp thở của tôi bất chợt ngưng trệ.
Không biết có phải là ảo giác của tôi không, nhưng tôi luôn cảm thấy lúc nói những lời này, trông anh rất cô đơn.
Giống như đã rất lâu rất lâu rồi, anh chưa được giãi bày tâm sự cùng ai.
Hóa ra tính cách tôi gán cho Cố Châu Nhiên trong mơ lại là như thế này.
Nhưng anh ấy tuổi đời còn trẻ mà đã ngồi lên được vị trí giám đốc, áp lực và thử thách phải đối mặt chắc hẳn là điều mà người bình thường khó có thể tưởng tượng được phải không?
Nghĩ lại, cũng coi như hợp lý.
Cuối cùng thì tôi vẫn mềm lòng.
Tôi xoay người, khẽ hỏi: "Sao thế?"
Tôi vẫn không nhìn rõ mặt anh, nhưng tôi có cảm giác anh đang nhìn chằm chằm vào tôi không chớp mắt.
"Không có gì." Anh lắc đầu, ngừng một lúc lâu, rồi khàn giọng hỏi: "Anh có thể ôm em một cái được không?"
Tôi không chút do dự, chủ động chui vào lòng anh.
Anh khựng lại một nhịp, rồi ôm chặt lấy tôi.
Dù sao thì cũng là giấc mơ do chính tôi tưởng tượng ra.
Dù sao thì trong mơ, chúng tôi cũng đã ôm nhau vô số lần rồi.
Có lẽ vì anh trong mơ quá đỗi dịu dàng, tôi nhịn không được bèn oán trách anh ở ngoài đời thực: "Ban ngày anh đối xử với em lạnh nhạt quá..."
Anh vuốt ve mái tóc dài của tôi: "Xin lỗi em, anh không muốn vì giấc mơ của anh mà mang lại rắc rối cho em ở hiện thực."
Khoan đã, câu này sao tôi nghe không hiểu nhỉ?
Anh chợt mỉm cười: "Mặc dù không biết tại sao nữ chính trong giấc mơ của anh lại là em, nhưng một người sếp lại đi tưởng tượng nữ cấp dưới của mình trong mơ, nhất định sẽ bị người ta phỉ nhổ, hơn nữa, em cũng đã có bạn trai rồi..."
Tôi vô cùng kinh ngạc: "Em không có bạn trai!"
Anh lại bật cười, lồng ngực rung rinh: "Quả nhiên, ở trong giấc mơ của anh, em vẫn còn độc thân."
"Em thật sự không có bạn trai!"
"Được, vậy đêm nay, em chỉ thuộc về anh thôi." Anh cười cười, "Còn nữa, anh không phải là đồ biến thái."