Sau khi tỉnh dậy, tôi nghĩ tới nghĩ lui, càng nghĩ càng thấy không đúng.
Căn cứ vào lời của Cố Châu Nhiên trong mơ, hình như anh cũng giống tôi, tưởng rằng tôi trong mơ là nhân vật do anh đơn phương tưởng tượng ra. Hơn nữa, vì không muốn gây thêm rắc rối cho tôi nên cố tình xa lánh tôi ở đời thực, giả vờ như những người xa lạ.
Tuy không biết cái cớ "bạn trai" này từ đâu chui ra, nhưng tôi vẫn phải làm rõ mọi chuyện.
Rốt cuộc anh ấy có cùng làm chung một giấc mơ với tôi hay không?
Đến công ty, tôi lại bước vào phòng giám đốc.
Trong suốt quá trình báo cáo công việc lần 2 với Cố Châu Nhiên, tôi quan sát kỹ càng, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào của anh, hòng tìm ra bằng chứng chứng minh Cố Châu Nhiên đêm nào cũng chung chăn chung gối với tôi trong giấc mơ.
Nhưng anh ấy vẫn luôn công tư phân minh, thái độ lạnh lùng, hoàn toàn chẳng giống như có giao du gì với tôi trong mơ cả.
Lúc kết thúc, tôi đứng im không nhúc nhích.
Vậy nên, anh cố tình đúng không?
Cố tình lạnh nhạt với tôi như vậy đúng không?
Tôi vừa định mở lời, Cố Châu Nhiên đã ngước mắt lên: "Còn chuyện gì sao?"
Tôi bỗng nhiên nghẹn họng, hồi lâu, đành lắc lắc đầu.
Đến lúc ra tới cửa, tôi dừng bước, xoay người nói với Cố Châu Nhiên: "Giám đốc, thực ra bình thường tôi không như thế này đâu, dạo gần đây cuộc sống riêng của tôi có chút chuyện, nên... sau này tôi nhất định sẽ làm việc thật tốt."
Cố Châu Nhiên nhìn tôi, nét mặt không nhìn ra buồn vui.
Nửa ngày sau, anh gật gật đầu: "Ừm, biết rồi."
Tôi tức tốc mở cửa rời đi.
Quay về chỗ ngồi, tôi lại xâu chuỗi lại một lượt.
Thái độ của Cố Châu Nhiên đối với tôi rõ ràng là không giống như đang nằm chung một giấc mơ với tôi mỗi tối, vậy những lời anh ấy nói trong giấc mơ, liệu có phải là biểu hiện trong tiềm thức của tôi vì muốn giải thích cho sự lạnh nhạt của Cố Châu Nhiên ngoài đời thực mà cố ép cho logic không?
Hơn nữa cái chuyện anh ấy bảo tôi có bạn trai, hoàn toàn giống như một trò đùa lố bịch do trí tưởng tượng của tôi bịa ra trong giấc mơ vậy.
Cho nên, tình huống hiện tại là, trong mơ chúng tôi nằm cùng giường, hiện thực chúng tôi lướt qua nhau như người xa lạ sao?
Tôi rất muốn xông vào phòng giám đốc, lớn tiếng chất vấn anh ấy xem rốt cuộc có phải mấy tối nay đêm nào anh cũng mơ thấy tôi ngủ chung một giường với anh hay không?
Nhưng tôi cảm thấy, nếu tôi thực sự làm vậy, e là sự nghiệp của tôi cũng tiêu tùng luôn, thậm chí còn bị người ta xem như bệnh nhân tâm thần rồi tóm đi điều trị mất.
Tôi không dám.
Cả một ngày hôm đó, tôi cứ trải qua trong sự đờ đẫn và giả vờ làm việc.
Khó khăn lắm mới lết tới giờ tan sở, tôi lại cùng Cố Châu Nhiên kẻ trước người sau bước vào thang máy.
...Cạn lời.
May mà trong thang máy vẫn còn đồng nghiệp khác, tôi nghiêng người sang trò chuyện cùng mọi người, từ đầu tới cuối không hề đặt tầm mắt lên người Cố Châu Nhiên.
Ra khỏi cửa, mọi người tản đi các hướng khác nhau, tôi đang định đi về phía trạm tàu điện ngầm thì đột nhiên có người gọi tôi.
Tôi quay đầu lại, trước tòa nhà văn phòng sáng rực ánh đèn, Cố Châu Nhiên đứng ở ngã tư nơi những luồng sáng lấp lánh đang giao nhau, rảo bước đi về phía tôi.
Có lẽ bóng đêm hôm ấy quá đỗi dịu dàng, hoặc cũng có thể anh ấy lội ngược sáng bước đến, giống như đã phá vỡ ranh giới của giấc mơ, băng đèo lội suối, cứ thế xuất hiện trước mặt tôi.
Tôi ngẩn ngơ đứng tại chỗ, bỗng dưng có một cảm giác xúc động muốn rơi nước mắt.
Anh đứng lại trước mặt tôi, ngừng một chút, ngữ khí mở miệng điềm tĩnh không gợn sóng lập tức kéo tôi bừng tỉnh:
"Sầm Dao, hôm nay tôi không có ý nói cô không đủ năng lực làm việc, ngược lại, dựa vào những thành tích trước đây, cô là một người khá xuất sắc. Nếu cách làm của tôi có chỗ nào khiến cô hiểu lầm, thì tôi xin lỗi cô."
Tôi ngây người một lúc.
Anh cố ý gọi tôi lại, là để xin lỗi tôi sao?
Tôi căng thẳng chớp mắt: "Không, không sao."
Anh nhìn tôi, há miệng, tựa hồ muốn nói gì đó, do dự một lát, rồi cuối cùng cũng lên tiếng: "Nếu trong cuộc sống của cô gặp phải khó khăn gì mà công ty có thể giúp được, tôi sẽ cố gắng điều phối giúp cô."
"Hả?" Tôi sững người, lúc này mới ý thức được hôm nay tôi đã từng nói với anh "cuộc sống riêng tư xảy ra chút chuyện".
Tôi làm sao có thể nói với anh ấy, khó khăn của tôi chính là mấy tối nay đêm nào cũng nằm chung giường với anh trong mơ được chứ?
"Đều, đều là chuyện nhỏ thôi, không có khó khăn gì đặc biệt đâu..."
Anh gật gật đầu: "Ừ, được rồi."
Cho đến khi rời đi, Cố Châu Nhiên vẫn duy trì cảm giác chừng mực một cách vừa vặn.
Vừa bày tỏ được sự quan tâm của cấp trên đối với nhân viên, vừa duy trì thái độ xử lý công việc chung.
Chỉ có mình tôi là hồn vía lên mây.
Trên tàu điện ngầm, lớp kính đen ngòm phản chiếu khuôn mặt với vẻ mặt tê dại của tôi.
Trừ giấc mơ mỗi đêm ra, giữa tôi và Cố Châu Nhiên, có lẽ sẽ chẳng bao giờ có một điểm giao nhau nào nữa.