Tối đến, Cố Châu Nhiên xuất hiện, anh vừa định hé miệng nói gì đó thì tôi đã che miệng anh lại.
"Suỵt——" Tôi đặt ngón trỏ lên môi anh, "Đừng nói gì cả."
Đừng nói lời dịu dàng với em nữa, đừng thể hiện ra sự yếu mềm và mỏng manh của anh với em nữa, đừng để em đắm chìm trong giấc mơ không thể thoát ra nữa.
Em sợ sẽ có một ngày, em phân không rõ đâu là giấc mơ đâu là thực tại, em sợ mình không nhịn được mà chạy đến trước mặt anh, hỏi anh xem còn nhớ em không.
"Hửm?" Anh khẽ phát ra một âm tiết khó hiểu.
Tôi khựng lại, từ từ bỏ ngón tay xuống, cúi đầu tự giễu cười.
Bỏ đi, vốn dĩ đã là một giấc mơ không thể khống chế, cớ sao tôi phải cố đi điều khiển một người trong mơ do chính trí tưởng tượng của mình vẽ ra chứ?
Tôi tì trán lên lồng ngực anh: "Tại sao lại chỉ có một mình em chứ?"
Tại sao làm giấc mơ này, lại chỉ có một mình em chứ?
Anh đưa tay xoa đỉnh đầu tôi, giọng nói nhẹ nhàng: "Em không phải chỉ có một mình đâu."
Quả nhiên, Cố Châu Nhiên trong giấc mơ của tôi, vĩnh viễn là một người tinh tế dịu dàng.
Tôi tiếp tục hỏi: "Nếu trong mơ em nói với anh, em thật sự có bạn trai rồi, thì anh sẽ biến mất sao?"
Hồi lâu sau, anh mới cất giọng khàn khàn: "Anh không biết."
Tôi ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng đẩy anh ra.
Khoảnh khắc chia lìa, tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể lại trở nên nặng trĩu, tựa như bị vô số gông cùm trói buộc, hoàn toàn không thể động đậy.
Nhưng trong lòng lại là một sự nhẹ nhõm chưa từng có.
Tôi ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười, nhưng tầm mắt lại dần trở nên nhòa đi.
Tôi nói: "Cố Châu Nhiên, em có bạn trai rồi, anh biến mất khỏi giấc mơ của em đi, được không?"