Câu nói đó giống như một câu thần chú phá vỡ ảo ảnh.
Liên tiếp nhiều ngày sau, tôi không còn mơ thấy Cố Châu Nhiên nữa.
Ở công ty, Tiểu Nghiên hỏi tôi: "Dao Dao, dạo này tình trạng tinh thần của cậu có vẻ không tốt lắm, thất tình à?"
Tôi khựng lại, những viễn cảnh ở chung với Cố Châu Nhiên trong giấc mơ cứ hiện lên từng màn một, mãi cho đến khoảnh khắc chia ly cuối cùng.
Tôi mờ mịt đáp: "Chắc là vậy."
Tranh thủ lúc nhàn rỗi trong giờ làm, tôi luôn nhịn không được mà nhìn trộm vào phòng giám đốc.
Nhìn thấy người đàn ông biến mất trong giấc mơ vẫn tồn tại ở hiện thực, tự dưng tôi cảm thấy được an ủi đôi chút. Dù tôi biết rất rõ, sau khi giấc mơ kia kết thúc, giữa chúng tôi sẽ không bao giờ có chút dính dáng nào nữa.
Nhưng không hiểu tại sao, mấy ngày nay, tôi luôn có cảm giác sự nghiêm khắc của Cố Châu Nhiên lại bắt đầu trở nên trầm trọng hơn.
Bất kể tôi có hoàn thành công việc gì, anh ấy luôn tìm được lý do để gọi tôi vào văn phòng, rồi đưa ra vài nghi vấn với những vấn đề nhỏ nhặt.
Tôi tùy tiện giải thích vài câu, anh dường như rất hài lòng, rồi bảo tôi quay lại tiếp tục làm việc.
Kì cục hết sức.
Tiểu Nghiên nhỏ giọng hỏi tôi: "Thành tích dạo này của bộ phận vẫn ổn mà nhỉ, sao giám đốc Cố càng lúc càng gắt thế?"
Tôi bĩu môi: "Ai mà biết được."
Tôi càng ngày càng khẳng định, Cố Châu Nhiên trong giấc mơ do chính trí tưởng tượng của tôi tạo ra, rốt cuộc đem so với Cố Châu Nhiên ngoài đời thực, quả thực là khác biệt một trời một vực.
Cho nên, mau chóng quên đi anh ấy ở trong mơ thôi.
Một ngày mưa, tôi lại tăng ca.
Lúc đi, Cố Châu Nhiên vẫn đang tiếp tục làm việc, tôi đứng qua lớp kính nhìn anh, trong lúc lơ đãng lại nhớ đến khung cảnh anh xin lỗi tôi trong mơ vào buổi đêm đi làm thêm hôm nọ.
Tôi vội lắc đầu, rảo bước đi nhanh rời khỏi công ty.
Vừa ra đến cửa mới phát hiện trời mưa rất to, tôi không mang ô nên đứng trước sảnh đợi mưa nhỏ dần.
Sau lưng truyền đến tiếng giày cộp cộp thanh thúy gõ xuống nền đất, theo bản năng tôi quay đầu, liền thấy Cố Châu Nhiên đang sải bước về phía cổng lớn.
Tôi cuống quýt quay mặt đi, nhưng nghĩ lại thấy không được tự nhiên cho lắm, liền lúng túng quay đầu lại: "Giám đốc Cố..."
Anh gật đầu, coi như đã đáp lại.
Sau khi đứng lại cách tôi một mét, anh ngước lên nhìn cơn mưa ngày càng to, rồi lại quay sang nhìn tôi, bày ra nét mặt cười như không cười: "Không mang theo ô à?"
Tôi ngớ ra một chút.
Tôi có nên nói thật không? Anh ấy có mời tôi đi chung ô không? Nếu vậy tôi có nên đồng ý với anh ấy không?
Ngay lúc tôi còn đang đắm chìm trong vở diễn nội tâm phong phú, Cố Châu Nhiên khẽ mỉm cười: "Trùng hợp thật, tôi cũng không mang."
...Thôi bỏ đi.
Tôi cúi gằm mặt, chẳng biết nên nói cái gì bây giờ.
Thực ra giữa tôi và Cố Châu Nhiên rất hiếm khi đứng ở riêng một chỗ nào ngoài công ty, còn cái cảnh cùng đứng trú mưa hiện tại, làm tôi nhịn không được lại nghĩ đến giấc mơ từng ngủ chung giường với anh.
Anh đưa tay lên xem giờ, cổ tay áo kéo lên 2 tấc, để lộ ra cổ tay và chiếc đồng hồ thép.
Ánh mắt tôi không tự chủ mà liếc sang nhìn bên cạnh, bàn tay với những đốt ngón tay rõ ràng ấy, đã từng vô số đêm, nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh đầu tôi.
Bắt gặp ánh mắt tôi, Cố Châu Nhiên hỏi: "Sao thế?"
Tôi cuống quýt thu hồi tầm mắt: "Không có gì."
Bầu không khí im ắng vài phút, Cố Châu Nhiên bỗng cất lời: "Trạng thái làm việc dạo gần đây của cô khá tốt."
Tôi lại ngẩn người.
Quả nhiên là người quen làm sếp, mở miệng nhắm miệng đều không rời khỏi công việc.
"Vâng." Tôi nhàn nhạt đáp.
Sau đó chúng tôi lại trò chuyện một hồi về vấn đề công việc, trong lúc đó tôi vẫn để ý đến trận mưa rào ngoài kia.
Thấy hạt mưa dần nhỏ đi, tôi vội vã muốn rời đi, liền nói: "Mưa nhỏ đi rồi."
Tôi vừa bước được một bước, Cố Châu Nhiên đã gọi giật lại, lại bày ra cái bộ dạng cười như không cười: "Trên tóc cô dính cái gì này."
"Hửm?"
Cố Châu Nhiên đột nhiên vươn tay ra, đầu ngón tay lướt qua sợi tóc rủ xuống bên vành tai tôi.
Nơi vừa bị anh lướt qua dường như bùng lên ngọn lửa dữ dội, tôi chỉ cảm thấy đôi má mình đang nóng ran lên.
Anh cầm một mảnh giấy nhỏ để trước mặt tôi: "Chắc là lúc dọn giấy lộn thì dính vào thôi."
Không biết có phải là ảo giác của tôi không, tôi luôn cảm thấy trong con ngươi đen láy của anh mang theo một nét cười ranh mãnh.
Tôi vội tránh đi ánh mắt ấy: "Cảm, cảm ơn, vậy tôi đi trước..."
"Khoan đã." Anh lại gọi tôi lại, lấy từ trong túi ra một món đồ rồi đưa cho tôi, "Ô này."
Tôi ngạc nhiên đến không thốt nên lời, mãi một lúc mới tìm lại được giọng điệu của mình: "Chẳng phải anh bảo anh cũng không mang..."
Anh ấn chiếc ô vào lòng tôi, nheo nheo mắt, nét cười ranh mãnh lúc nãy lại xuất hiện, giống hệt một con cáo đã đạt được mục đích, anh trầm giọng trả lời một cách biếng nhác:
"Tôi quên mất."