Ngoài cửa sổ tiếng mưa rơi tí tách, tôi ngồi trên giường, ôm chiếc ô ngơ ngẩn thẫn thờ.
Trong đầu tôi toàn là câu nói cười như không cười cuối cùng của Cố Châu Nhiên —— Tôi quên mất.
Vậy nên, có phải anh đã lên kế hoạch từ trước, cố ý cùng tôi trú mưa, mục đích là để tạo cơ hội ở riêng với tôi đúng không?
Càng nghĩ tôi càng thấy có khả năng, bèn tìm Tô Tô để bàn luận: 【Tớ cảm thấy sếp tớ có ý với tớ rồi.】
Tô Tô: 【?】
Tô Tô: 【Không phải cậu bảo sếp trong mơ là do tự cậu ảo tưởng ra à?】
Tôi kể lại chuyện xảy ra hôm nay một lượt, Tô Tô im lặng một lúc rồi đáp: 【Dao Dao, có phải cậu nghĩ nhiều quá rồi không?】
Tôi: "..."
Thôi được rồi.
Tôi ném điện thoại sang một bên, ôm lấy chiếc ô kia ngắm nghía một hồi nữa.
Hôm nay Cố Châu Nhiên, có lẽ là thật sự quên mất mình có mang ô cũng nên...
Đến công ty vào ngày hôm sau, tôi liên tục nhìn về phía phòng giám đốc, định tìm cơ hội trả ô.
Nhưng có vẻ Cố Châu Nhiên luôn rất bận, tôi không dám tùy tiện đi vào làm phiền.
Ngay lúc tôi định bụng sẽ làm việc trước, đợi tan làm rồi hẵng nói, anh lại đột ngột gọi tôi vào phòng.
Tôi kẹp chiếc ô vào giữa tập tài liệu, sải bước đi vào, quen đường quen nẻo ngồi xuống trước mặt anh: "Giám đốc."
Nếu đúng theo tình tiết thông thường, Cố Châu Nhiên sẽ bàn chuyện công việc một cách bài bản. Nhưng lần này, anh đan 10 ngón tay đặt trên bàn, khựng lại một lúc rồi mới mở lời: "Cuối năm bộ phận có team building đúng không?"
Tôi sững người, chuyện team building hình như đâu nằm trong phạm vi công việc của tôi nhỉ?
Nhưng tôi vẫn trả lời thật: "Dạ có."
Anh khựng lại, đẩy một xấp tài liệu bên tay qua cho tôi: "Phiếu khảo sát liên quan đến team building, cô phát đi."
Tôi thẫn thờ đưa tay nhận lấy.
Cố Châu Nhiên nghiêm túc đến vậy sao? Hoạt động team building còn phải làm bảng khảo sát trước nữa à?
Lúc gần ra khỏi cửa, anh lại gọi tôi lại.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, ngay tại khoảnh khắc đó, trông anh có vẻ hơi căng thẳng, ho khan một tiếng rồi mới nói: "Cái mục có mang theo người nhà hay không, điền cho cẩn thận đấy."
Tôi sững người một nhịp.
"Ồ."
Bước ra khỏi văn phòng, tôi mới nhận ra mình quên trả chiếc ô, nghĩ đi nghĩ lại, thôi để phát bảng khảo sát cho mọi người trước đã.
Tiểu Nghiên phụ tôi đi phát, nhỏ giọng phàn nàn: "Mấy việc vặt vãnh này đáng lẽ anh ấy nên tìm thư ký chứ?"
Tôi cũng không hiểu lắm: "Có khi do chỗ ngồi của bọn mình gần văn phòng anh ấy hơn."
Lúc điền bảng khảo sát, tôi bất giác nhớ lại câu nói cuối cùng của Cố Châu Nhiên.
Năm nào đi team building tôi cũng dắt Tô Tô theo, vậy nên ở cái mục có dắt theo người nhà hay không, tôi không chút do dự mà tích vào ô "Có".