Buổi chiều tan ca tôi tính tìm Cố Châu Nhiên trả ô, nhưng phát hiện anh ấy đã rời đi mất rồi.
Phòng giám đốc tối om, trống trải tĩnh mịch.
Tan làm sớm vậy, hiếm thấy thật đấy.
Sáng sớm hôm sau, tôi gõ cửa văn phòng.
Cố Châu Nhiên có vẻ rất bận rộn, thấy tôi, anh lại dán mắt vào màn hình máy tính: "Có chuyện gì không?"
Thái độ công tư rành mạch này, cứ như thể một giây đã quay ngoắt về trạng thái ban đầu.
Tôi ấp úng: "Tôi, tôi đến trả ô."
Anh ta chẳng buồn nâng mí mắt, giọng điệu nhàn nhạt: "Để đó đi."
Trong bầu không khí lạnh lẽo ấy, tôi vuốt thẳng nếp gấp cuối cùng, tỉ mỉ cuộn chiếc ô lại rồi chầm chậm đặt lên ghế sofa.
Lúc quay người bước tới cửa, lại quay đầu nhìn anh ta một cái.
Anh vẫn đang cắm cúi làm việc, chẳng buồn ban phát cho tôi dù chỉ một ánh mắt.
Tôi cúi gằm mặt, vội vã quay về chỗ ngồi.
Suốt một ngày trời, tôi chỉ biết tự vấn lại bản thân.
Có lẽ, thật sự là do tôi đã nghĩ nhiều rồi...
Nhưng vào ngày mưa nọ, nụ cười nheo mắt của Cố Châu Nhiên lại rõ ràng đến thế, hệt như vừa bước ra từ trong giấc mộng.
Lại có lẽ, rất nhiều đêm nằm mộng đã khiến tôi vô tình đeo lên mình một lớp kính lọc quá dày đối với Cố Châu Nhiên.
Tóm lại là, dùng câu của Tô Tô mà nói —— Tôi đang tự lấy giấc mộng của mình nhốt mình lại.
Suốt mấy ngày liền, tôi cố ý tránh mặt Cố Châu Nhiên.
Anh cũng chẳng có việc gì để gọi tôi vào văn phòng nữa, ngoại trừ những lúc họp bộ phận ra thì thậm chí chúng tôi còn không có cả cơ hội chạm mặt.
Tôi chợt thở phào nhẹ nhõm.
Như vậy cũng tốt.
Trải qua đợt cuối năm bận tối tăm mặt mũi, hoạt động team building đã được đưa vào lịch trình.
Lần này là chuyến đi nghỉ dưỡng suối nước nóng 3 ngày 2 đêm, mãi cho đến lúc lên xe khách tôi mới nghe tin Cố Châu Nhiên vướng lịch trình công việc không thể đi được.
Tô Tô vô cùng thất vọng: "Tớ còn đang muốn xem mặt mũi cái gã đàn ông trong mơ của cậu nó tròn méo ra làm sao."
Tôi vội vàng bịt mồm cô ấy lại.
Không có Cố Châu Nhiên, tôi lại càng chơi thỏa thích hơn.
Tối ngày thứ 2, Tô Tô ở lại trong phòng ngâm suối nước nóng, còn tôi cùng đồng nghiệp đến phòng karaoke hát hò, trực tiếp hóa thân thành bà hoàng cầm mic.
Vừa hát xong một bài, đột nhiên có người đẩy cửa bước vào, theo bản năng tôi quay đầu lại, liền nhìn thấy Cố Châu Nhiên trong trang phục thường ngày.
Tôi đang cầm mic bỗng sững sờ ngay tại chỗ.
Có người hỏi: "Giám đốc bận xong rồi ạ?"
Cố Châu Nhiên gật đầu, tìm một góc ngồi xuống: "Mọi người cứ tự nhiên, không cần vì tôi mà gò bó."
Lúc này có nam đồng nghiệp nửa đùa nửa thật lên tiếng: "Giám đốc nhìn xem, Sầm Dao hát cả buổi tối nay rồi mà chẳng nhường cho ai cơ hội nào cả."
Tiểu Nghiên cười cười bật lại nam đồng nghiệp kia: "Người ta hát hay thì người ta hát thôi."
Tôi hé miệng, vừa định giải thích thì nghe Cố Châu Nhiên khẽ cười: "Vậy sao?"
Anh ngập ngừng một lát, lại nói: "Tôi cũng muốn nghe thử."
Tôi khựng lại một nhịp, trong căn phòng ánh sáng nhập nhoạng, đôi mắt anh nhìn về phía tôi lại sáng lấp lánh đến lạ thường.
Tiểu Nghiên hùa theo: "Dao Dao, mau chứng minh cho giám đốc Cố thấy đi."
Lúc này tôi mới hoàn hồn, cuống quýt quay sang chọn bài hát.
Nam đồng nghiệp phía sau hỏi: "Giám đốc muốn nghe Sầm Dao hát bài gì nào?"
Tôi vểnh tai lên nghe, một lúc lâu sau, chợt nghe thấy chất giọng khàn khàn lười biếng quen thuộc với hơi thở ở cuối câu của anh: "Cô ấy hát gì cũng được."
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt biết mình muốn hát bài gì rồi.
Nhạc đệm vang lên, tôi xoay người đối mặt với mọi người, thế nhưng lại chẳng đủ can đảm để nhìn về phía Cố Châu Nhiên.
Vậy mà tôi lại cảm nhận được rõ mồn một ánh nhìn của anh.
Bài hát đến đoạn cuối cùng, tôi rốt cuộc cũng lấy hết can đảm chạm phải ánh mắt anh.
Hình như anh đã uống rượu, trên đôi gò má hiện lên một rặng mây hồng thiếu tự nhiên, cũng không biết có phải là do ảo giác của tôi hay không, mà dưới tiếng hát của tôi, biểu cảm của anh dần ngưng trệ, mang theo vẻ khó hiểu, bối rối và cả dò xét.
Tôi nhắm 2 mắt lại, hát nốt phân đoạn cuối ——
"Anh là ảnh ảo em làm bạn sớm chiều đưa tay là chạm tới,
Cùng em như giấy bút như bản thân như giọt mưa rơi,
Nhìn em cứ rơi mãi rơi mãi rơi mãi, rơi vào trong đám mây."