Sau một năm tái cấu trúc, công ty dần ổn định.
Những khoản tiền bị chiếm đoạt được thu hồi hơn một nửa.
Ba dự án lớn bắt đầu sinh lời.
Nhân viên không những không bị cắt giảm mà còn được trả lại phần thưởng từng bị Chu Minh giữ lại.
Tôi xóa bỏ quy định bắt nhân viên nữ phải nghỉ việc sau khi sinh con.
Thiết lập đường dây hỗ trợ người gặp b/ạ/o h/à/nh gia đình.
Thành lập quỹ vay khẩn cấp cho nhân viên có hoàn cảnh khó khăn.
Trong buổi họp cuối năm, một nữ nhân viên trẻ chạy đến cảm ơn tôi.
Cô ấy nói chính quỹ hỗ trợ đã giúp cô thuê được chỗ ở mới, rời khỏi người bạn trai thường xuyên đ/á/nh mình.
Tôi nhìn vết sẹo mờ nơi cổ tay cô ấy, bỗng nhớ đến chính mình.
Tôi nói.
“Người cứu cô không phải công ty.”
“Là chính cô.”
“Công ty chỉ mở một cánh cửa.”
“Người bước qua vẫn là cô.”
Cô ấy khóc.
Tôi cũng đỏ mắt.
Có lẽ việc tôi sống sót khỏi cuộc hôn nhân ấy không chỉ để trả thù Chu Minh.
Mà còn để một ngày nào đó, tôi có thể nói với những người đang mắc kẹt giống mình rằng họ vẫn còn đường ra.
Không cần đợi đối phương thay đổi.
Không cần đợi phép màu.
Chỉ cần quyết định cứu lấy bản thân.
Cuối năm, tôi nhận được lời mời tham dự một diễn đàn doanh nghiệp.
Tên tôi xuất hiện trên màn hình lớn với chức danh chủ tịch công ty.
Người dẫn chương trình nhắc lại cuộc khủng hoảng năm trước và quá trình phục hồi.
Không ai nhắc đến tôi từng là vợ Chu Minh.
Không ai gọi tôi là người phụ nữ đứng sau anh ta.
Lần đầu tiên, tôi xuất hiện bằng tên của chính mình.
Tô Vãn.
Không phải vợ ai.
Không phải con dâu nhà nào.
Không phải người phụ nữ không biết sinh con.
Chỉ là Tô Vãn.
Sau buổi lễ, tôi nhận được một bức ảnh do nhân viên gửi.
Trong ảnh, Chu Minh đang ngồi trước chiếc tivi cũ trong căn phòng thuê.
Trên màn hình là cảnh tôi nhận giải.
Anh ta gầy gò, lưng còng xuống, đôi mắt nhìn màn hình không chớp.
Bà Trương ngồi phía sau nhặt rau.
Căn phòng nhỏ đến mức xe lăn gần như không thể xoay.
Người gửi ảnh nói Chu Minh hiện làm công việc tư vấn trực tuyến tại nhà.
Phần cổ phần còn lại của anh ta đã được dùng thanh toán nợ.
Số tiền kiếm được chỉ đủ trả tiền thuê phòng và phục hồi chức năng.
Anh ta từng tìm đến nhiều người bạn cũ.
Nhưng không ai muốn giúp.
Những năm còn quyền thế, anh ta đã đắc tội quá nhiều người.
Người duy nhất từng thật lòng đứng cạnh anh ta đã bị chính anh ta đẩy đi.
Tôi xóa bức ảnh.
Không vui.
Không buồn.
Chỉ cảm thấy xa lạ.