Hai năm sau, bà Trương mắc bệnh.
Em gái Chu Minh không muốn chăm sóc.
Cô ta lấy lý do nhà chật, con còn nhỏ, chồng không đồng ý.
Cuối cùng, mọi trách nhiệm lại rơi lên người Chu Minh.
Anh ta vừa làm việc, vừa chăm mẹ, cuộc sống ngày càng khó khăn.
Một buổi sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia là giọng bà Trương.
“Tô Vãn.”
“Tôi sắp không qua khỏi rồi.”
Tôi im lặng.
Bà ta khóc.
“Ngày trước là tôi không tốt.”
“Tôi không nên mắng cô.”
“Không nên ép cô sinh con.”
“Cũng không nên dung túng Minh Minh.”
“Cô quay về gặp nó một lần được không?”
“Nó vẫn giữ ảnh của cô.”
“Nó thật sự biết sai rồi.”
Tôi nhìn những tia nắng chiếu qua cửa sổ văn phòng.
“Bà xin lỗi vì thực sự hiểu mình sai, hay vì người chăm sóc bà không tốt bằng tôi?”
Bên kia im bặt.
Tôi tiếp tục.
“Ngày tôi sốt bốn mươi độ, bà vẫn bắt tôi xuống bếp nấu cơm cho cả nhà.”
“Ngày tôi sảy th/ai sớm mà không biết mình từng mang th/ai, bà nói tôi giả vờ yếu đuối.”
“Ngày Chu Minh đ/á/nh tôi, bà bảo đàn ông nóng tính là bình thường.”
“Bà không chỉ dung túng.”
“Bà đã giúp anh ta tin rằng việc làm tổn thương tôi không cần trả giá.”
Giọng bà Trương run rẩy.
“Nhưng tôi đã già rồi.”
“Cô không thể bỏ qua sao?”
“Tôi không trả thù bà.”
“Không đòi bà bồi thường.”
“Cũng không can thiệp vào cuộc sống hiện tại của bà.”
“Đó đã là bỏ qua.”
“Còn quay về chăm sóc, không thể.”
Tôi cúp máy.
Chiều hôm đó, Chu Minh gửi cho tôi một tin nhắn.
Chỉ có một câu.
“Anh xin lỗi.”
Tôi nhìn hai chữ ấy rất lâu.
Sau đó xóa đi.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Không phải vì người nghe còn tức giận.
Mà vì vết thương đã lành, người bị thương cũng đã bước sang cuộc đời khác.
Lời xin lỗi lúc ấy không còn là chìa khóa.
Nó chỉ là tiếng gõ lên một cánh cửa đã bị xây kín.