
Nguyệt Mộng Thư
Gã chồng từng giơ tay b/ạ/o h/à/nh tôi vừa gặp t/ a/ i n/ ạ/ n, bệnh viện lại gọi tôi đến nộp tiền cấp cứu. Tôi nghe xong chỉ nhếch môi. “Không có tiền. C/ư/a đi.” “Cô còn không chịu ly h/ ô/ n, tôi sẽ đ/ á/ nh cô đến lúc cô ký mới thôi!” Chu Minh gầm lên như kẻ phát điên, rồi cùng người đàn bà bên cạnh hất tôi ngã dúi xuống nền nhà. Bọn họ cho rằng lần này mình đã thắng chắc. Cánh cửa bị đóng sầm lại sau lưng hai kẻ ấy, tiếng bước chân hống hách xa dần, cứ như bọn họ đang chuẩn bị đi ăn mừng một chiến lợi phẩm vừa cướp được. Chỉ là, trời cao có mắt. Hai người vừa bước khỏi cổng chung cư chưa bao lâu thì bị một chiếc xe tải lao tới tông lật. Không lâu sau, bác sĩ cầm giấy tạm ứng viện phí tìm đến tôi. “Cô là người thân của bệnh nhân đúng không? Mau đi đóng tiền đi, nếu chậm thêm, cái chân đó rất khó giữ.” Tôi nhìn tờ giấy trong tay ông ta, lạnh nhạt bật cười. “Không có tiền đâu. C/ư/a đi, vừa khéo thành một đôi.”
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương