Ba năm sau ngày ly h/ô/n, tôi bán căn nhà ở khu Minh Nguyệt.
Trước khi bàn giao, tôi quay lại lần cuối.
Căn phòng khách đã được sửa chữa hoàn toàn.
Vị trí khung ảnh cưới từng bị đập vỡ giờ treo một bức tranh cánh đồng đầy nắng.
Tôi mở chiếc hộp cũ trong ngăn tủ.
Bên trong có nửa tấm ảnh tôi từng xé lấy vào ngày t/ a/ i n/ ạ/ n xảy ra.
Chỉ còn khuôn mặt tôi trong chiếc váy cưới.
Người phụ nữ trong ảnh cười dịu dàng.
Đôi mắt đầy tin tưởng vào tương lai.
Tôi từng oán cô ấy ngu ngốc.
Nhưng giờ nhìn lại, tôi không trách nữa.
Cô ấy chỉ yêu một người bằng tất cả lòng chân thành.
Lỗi không nằm ở người đã yêu thật lòng.
Lỗi thuộc về kẻ lợi dụng tình yêu ấy.
Tôi mang nửa tấm ảnh ra ban công.
Không đốt.
Cũng không xé thêm.
Tôi đặt nó vào thùng giấy tái chế.
Quá khứ không cần bị thiêu hủy mới có thể biến mất.
Chỉ cần không tiếp tục giữ nó trong nhà.
Người mua căn hộ là một đôi vợ chồng trẻ.
Cô gái đang mang th/ai.
Người chồng cẩn thận đỡ cô ấy bước qua bậc cửa.
Khi ký giấy bàn giao, cô gái nhìn căn phòng đầy nắng, vui vẻ nói.
“Em rất thích nơi này.”
“Cảm giác thật ấm áp.”
Tôi mỉm cười.
“Chúc hai người sống hạnh phúc.”
Rời khỏi chung cư, tôi đi ngang qua cổng chính.
Nơi đó chính là chỗ Chu Minh và Lưu Duyệt từng bị xe tải tông trúng.
Đường phố đã được sửa lại.
Đèn tín hiệu mới được lắp.
Không còn dấu vết nào của chuyện năm xưa.
Tôi đứng lại vài giây.
Ngày ấy, tôi từng nghĩ chiếc xe tải kia là báo ứng của trời cao.
Sau này tôi mới hiểu, báo ứng thật sự không phải một vụ t/ a/ i n/ ạ/ n.
Báo ứng của Chu Minh là khi mất hết mọi thứ, anh ta mới nhận ra người mình làm tổn thương từng là người duy nhất thật lòng yêu mình.
Báo ứng của Lưu Duyệt là tính toán cả đời, cuối cùng lại bị chính đồng phạm bán đứng.
Báo ứng của nhà họ Chu là coi sự hy sinh của tôi như nghĩa vụ, đến khi không còn tôi, bọn họ mới biết cuộc sống trước kia dễ dàng đến mức nào.
Còn phần thưởng của tôi không phải nhìn họ đau khổ.
Mà là cuối cùng tôi đã thoát ra.
Tôi lên xe.
Không lâu sau, điện thoại vang lên.
Hạ Vy gọi.
“Tối nay mọi người tổ chức tiệc mừng nhà mới cho cậu.”
“Cậu đừng nói lại bận.”
Tôi bật cười.
“Biết rồi.”
“Bảy giờ tôi đến.”
“Nhớ mang rượu.”
“Tôi vừa lái xe.”
“Vậy mang bánh.”
“Được.”
Tôi cúp máy, khởi động xe.
Trong gương chiếu hậu, tòa chung cư dần lùi xa.
Cánh cổng nơi tôi từng bước ra với khuôn mặt đầy thương tích cũng biến mất khỏi tầm mắt.
Phía trước là con đường rộng, ánh nắng trải dài.
Tôi hạ cửa kính.
Gió thổi vào, mang theo mùi cây cỏ đầu mùa.
Bàn tay từng bị giày cao gót giẫm lên giờ đang vững vàng giữ vô lăng.
Khuôn mặt từng phải dùng lớp trang điểm dày che vết bầm giờ hoàn toàn sạch sẽ.
Tôi không cần cúi đầu.
Không cần xin phép.
Không cần lo một câu nói sai sẽ đổi lấy một cái t/á/t.
Tôi có tiền của mình.
Công việc của mình.
Bạn bè của mình.
Một ngôi nhà mới chỉ thuộc về tôi.
Và một cuộc đời mới không còn ai được quyền giơ tay làm tổn thương tôi.