“Chị ơi, em biết mình trông không đẹp bằng chị, có sửa sang thế nào cũng vô dụng, nhưng em thật sự muốn hoàn thiện bản thân…”
“Chị chỉ cần cho em mượn 50 vạn, em sẽ sang Hàn Quốc làm một cuộc đại phẫu thuật thẩm mỹ toàn diện, chị tốt như vậy nhất định sẽ đồng ý mà đúng không?”
Một cơn đau nhói truyền đến từ chân, tôi bàng hoàng tỉnh lại, phát hiện mình đang đứng trên boong tàu, xung quanh là các quý bà và tiểu thư đang đứng xem náo nhiệt.
Quan Đại Nhiên quỳ rạp dưới đất, tay nắm chặt lấy gấu váy của tôi, sống chết không chịu buông.
Không biết là vô tình hay cố ý, móng tay cô ta cắm sâu vào da thịt tôi, trong lúc lôi kéo còn không quên nhéo tôi hai cái.
“Chị ơi, chị không đồng ý thì em sẽ không buông tay đâu.”
Khung cảnh quen thuộc, những lời nói tương tự khiến toàn thân tôi chấn động.
Tôi cúi đầu nhìn thẳng vào mắt Quan Đại Nhiên.
Gương mặt cô ta đẫm lệ, dáng vẻ mong manh tựa hoa lê dính hạt mưa, khiến người ta nhìn mà thương xót. Nhưng tôi không bỏ sót tia ghen ghét vừa thoáng qua nơi đáy mắt cô ta.
Tôi vẫn nhớ như in, sau khi tôi từ chối bỏ tiền cho cô ta phẫu thuật thẩm mỹ, cô ta lại âm thầm tìm thời cơ, nửa đêm hẹn tôi lên boong tàu gặp mặt.
Sau đó, nhân lúc tôi không phòng bị, cô ta trở tay đẩy mạnh, hất tôi rơi xuống làn nước biển lạnh lẽo thấu xương.
Tôi liều mạng vùng vẫy trong nước, kêu cứu thảm thiết.
Quan Đại Nhiên nhoài người trên lan can, nặn ra hai giọt nước mắt:
“Xin lỗi, thật sự xin lỗi.”
“Nhưng mà dựa vào đâu chị sinh ra đã là thiên chi kiêu nữ? Còn tôi chỉ có thể nhặt nhạnh dùng đồ thừa của chị?”
“Muốn trách thì chỉ trách chị chắn đường tôi, tôi chỉ muốn leo lên cao, không muốn bị người ta bắt nạt nữa mà thôi!”
Tiếng động cơ ầm ầm át đi lời biện giải của cô ta, tôi bị cuốn vào bánh răng đang quay với tốc độ cao, thi cốt vô tồn.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ rõ cơn đau kịch liệt khi cơ thể bị cánh quạt xé nát, cũng không quên từng giọt nước mắt cá sấu của Quan Đại Nhiên rơi xuống.
Đến lúc chết, tôi vẫn ngây thơ cho rằng anh trai và trúc mã đang ở trên du thuyền nhất định sẽ điều tra rõ chân tướng, báo thù cho tôi.
Nhưng khi thủy thủ trực ban phát hiện tôi rơi xuống nước và lớn tiếng hô hoán, trúc mã nghe tin chạy đến lại che mắt Quan Đại Nhiên, không để cô ta nhìn thấy cảnh tượng máu me ấy.
Anh trai tôi vội vàng chạy đến buồng điều khiển, ra lệnh cho thuyền trưởng xóa camera giám sát.
Vì để bảo vệ Quan Đại Nhiên, bọn họ coi thường cả đạo đức và pháp luật cơ bản nhất. Dễ dàng ném sự sống chết của tôi ra sau đầu…
“Chị, chị ơi, sao chị không nói gì?”
Quan Đại Nhiên ra sức lay cánh tay tôi, thấy tôi như người mất hồn, trên khuôn mặt thanh tú của cô ta hiện lên một tia tức giận.
“Chị, chị im lặng là đồng ý rồi đúng không? Nếu đã vậy, thì em lấy nhé…”
Cô ta giơ tay, định tháo chiếc túi LV tôi đang đeo trên vai xuống.
Tôi phản ứng lại, thuận tay tóm lấy cánh tay Quan Đại Nhiên, sau đó quật mạnh cô ta xuống đất.
“A a a!”
Quan Đại Nhiên ngã sóng soài, nước mắt nước mũi tèm lem đầy mặt. Trông đáng thương bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
Tôi từ trên cao nhìn xuống cô ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc.
Sống lại một đời, tôi sẽ không ngã vào cùng một cái bẫy nữa.
Quan Đại Nhiên tự cho mình là “bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau”, vậy thì tôi sẽ hóa thân thành con mèo đi săn, chơi đùa khiến cô ta kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.
Trò chơi chính thức bắt đầu.