
Nguyệt Mộng Thư
Con gái của bảo mẫu đang quỳ gối cầu xin sự giúp đỡ của tôi, khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra mình đã được sống lại. Kiếp trước, tôi đem đồng phục trường học mới toanh cho cô ta, còn tặng cả những bộ quần áo hàng hiệu cao cấp, vậy mà cô ta lại tủi thân nói: “Em biết mấy bộ quần áo này bình thường chị toàn vứt cho ăn mày, nhưng giờ chị cho em, em cũng thấy thỏa mãn lắm rồi.” Dưới sự cầu xin của bảo mẫu, tôi dành thời gian rảnh rỗi dạy cô ta chơi đàn piano, cô ta lại bảo: “Chị sinh ra đã là người thừa kế công ty, thời gian là vàng bạc, nhưng em thì khác. Em không thể lãng phí thời gian học tập chỉ để bồi chị tiêu khiển được.” Cứ như vậy, trúc mã và anh trai tôi đều chán ghét tôi đến cực điểm, cho rằng tôi dùng tiền để sỉ nhục đóa hoa sen trắng “kiên cường, thuần khiết” là cô ta. Sau này, khi tôi từ chối chi một khoản tiền khổng lồ cho cô ta phẫu thuật thẩm mỹ, cô ta thế mà lại trực tiếp đẩy tôi xuống du thuyền. Trước khi chết, cô ta khóc lóc nói: “Em chỉ là muốn leo lên cao, không muốn bị người ta bắt nạt nữa mà thôi!” Mở mắt ra lần nữa, nhìn Quan Đại Nhiên đang quỳ rạp dưới đất cầu xin tôi giúp đỡ. Tôi cười. Đời này, tôi chỉ muốn chơi chết cô ta.
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương