Các tiểu thư danh giá có mặt tại đó không ngờ tôi lại có phản ứng lớn như vậy, vội vàng xúm lại.
Đừng hiểu lầm, bọn họ không phải lo lắng cho Quan Đại Nhiên, mà là nhao nhao lo cho sự an nguy của tôi.
“Sở Tĩnh tiểu thư, cô không sao chứ? Người hầu chọc cô tức giận, cứ lôi xuống xử lý là được, cần gì phải tự mình động thủ?”
“Chuyện này cũng không thể trách Tĩnh Tĩnh nóng giận được, thân là người hầu mà tay chân không sạch sẽ, còn dám cướp đồ của chủ nhân, một chút quy tắc cũng không có.”
“Nếu tôi mà vớ phải loại người hầu thế này, đã sớm đuổi cổ ra khỏi cửa rồi, cũng chỉ có Sở tiểu thư tâm thiện, khoan dung với kẻ dưới.”
Quan Đại Nhiên nằm rạp trên đất, âm thầm chịu đựng sự chỉ trích của mọi người, khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức trắng bệch.
Cô ta nghĩ mãi không thông, tại sao chiêu trò “bách phát bách trúng” trước mặt anh trai tôi và trúc mã giờ đây lại mất linh.
Giống như bộ não nghèo nàn của cô ta không ý thức được rằng, mấy thủ đoạn trà xanh vặt vãnh kia vĩnh viễn không thể giúp cô ta vượt qua hố sâu giai cấp.
Tôi phủi phủi bụi bặm không tồn tại trên váy, cười tươi như hoa:
“Ngại quá, để mọi người chê cười rồi, là Sở gia cai quản kẻ dưới không nghiêm, là lỗi của tôi.”
“Thế này đi, tôi mời mọi người đi xem bộ sưu tập trang sức tôi mới sưu tầm được, chúng ta cùng vui vẻ một chút.”
Mọi người vội vàng hưởng ứng, vây quanh tôi đi về phía trước.
Thế lực Sở gia to lớn, mục đích chuyến đi du thuyền lần này của bọn họ chính là để nịnh nọt tôi. Chỉ cần đầu óc không có vấn đề, ai cũng hiểu rõ giữa một kẻ hầu người hạ không biết thân phận và người thừa kế Sở gia, bên nào nặng bên nào nhẹ.
Tôi dừng bước, thản nhiên nói:
“Quan Đại Nhiên, còn nằm đó làm gì, đợi tôi đến mời cô à?”
“Hu hu hu chị ơi, em…”
“Tôi họ Sở, cô họ Quan, tôi là chị cô bao giờ?”
Tiếng nức nở của Quan Đại Nhiên im bặt.
Cô ta không dám tin ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt hiện rõ sự kinh ngạc. Dường như không thể tin người chị trước nay luôn bách y bách thuận với mình lại trở nên cay nghiệt và ác độc như vậy.
Không biết ai đã nói một câu: “Cười chết mất, không những muốn trộm ví của chủ nhân, đến họ của chủ nhân mà cũng muốn trộm nốt”, khiến xung quanh rộ lên một tràng cười vui vẻ.
Quan Đại Nhiên xấu hổ đến mức mặt đỏ bừng, yếu ớt bò dậy, rảo bước đi theo sau tôi.
“Đã biết, thưa tiểu thư.”
Đi đến tầng hai của du thuyền, tôi giới thiệu bộ sưu tập trang sức của mình cho mọi người. Bất kể bọn họ có thật sự hứng thú với trang sức hay không, ít nhất cũng có thể kéo gần quan hệ với tôi.
Đang lúc chúng tôi trò chuyện hứng khởi, thiên kim tiểu thư Triệu gia là Triệu Khúc Thanh - người quen của tôi - cầm không chắc tay, làm rơi chiếc dây chuyền kim cương xuống đất, phát ra tiếng kêu lanh lảnh.
Quan Đại Nhiên là người đầu tiên nhảy ra chỉ trích:
“Triệu tiểu thư, cô quá đáng lắm rồi! Cô có biết sợi dây chuyền này trị giá bao nhiêu tiền không? Hai trăm vạn đấy! Nếu làm hỏng, cô có đền nổi không?”
Triệu Khúc Thanh vốn dĩ mặt đầy áy náy, nghe thấy câu này thì tức giận không chỗ phát tiết:
“Tôi làm chuyện có lỗi với Tĩnh Tĩnh tự nhiên sẽ xin lỗi cô ấy, cô là cái thá gì? Kêu la cái gì chứ?”
Quan Đại Nhiên cãi không lại Triệu Khúc Thanh, bắt đầu lầm bầm rằng thân phận mình thấp hèn, đáng đời bị người ta coi thường, đây là số mệnh của cô ta này nọ.
Vừa nói vừa len lén liếc nhìn tôi, chắc hẳn cho rằng tôi sẽ đứng ra bênh vực cô ta.
Tôi căn bản không thèm để ý đến cô ta. Quay sang an ủi Triệu Khúc Thanh.
Quan Đại Nhiên thấy không ai để ý, lại to gan lớn mật đến kéo tay áo tôi:
“Tiểu thư, em biết mình làm mất mặt chị, nhưng em đều là vì chị mà! Đồ của nhà chúng ta quý giá, sao có thể để những kẻ trộm cắp tiểu môn tiểu hộ làm hỏng được.”
Tôi liếc nhìn cô ta một cái, trên mặt vẫn giữ nụ cười đoan trang dịu dàng:
“Cô nói đúng lắm, có người được đằng chân lân đằng đầu, không dạy dỗ hẳn hoi thì đúng là dễ quên mất thân phận của mình.”
Trên mặt Quan Đại Nhiên hiện lên vẻ vui mừng, nhưng ngay lập tức bị câu nói tiếp theo của tôi đè nén đến mức huyết sắc biến mất:
“Đã thích thể hiện như vậy, vừa hay trong đại sảnh có một cây đàn piano, cô đến đàn cho mọi người nghe đi.”