Để chen chân vào giới thượng lưu, Quan Đại Nhiên có thể nói là không từ thủ đoạn.
Âm nhạc, hội họa, cưỡi ngựa, phàm là những kỹ năng có thể khoe khoang thân phận, cô ta đều muốn trơ mặt ra cọ nhiệt.
Ví dụ như giáo viên dạy piano của tôi là danh gia nổi tiếng thế giới, mỗi tiết học giá trị xa xỉ. Quan Đại Nhiên muốn nhân cơ hội học ké, liền cầu xin mẹ cô ta, rồi xin tôi dạy lại.
Nhưng khi tôi định dùng thời gian rảnh rỗi để dạy Quan Đại Nhiên, cô ta lại nói ngay trước mặt anh trai tôi:
“Chị sinh ra đã là người thừa kế công ty, thời gian là vàng bạc, nhưng em thì khác. Em không thể lãng phí thời gian học tập chỉ để bồi chị tiêu khiển được.”
Vì để không làm lỡ cái gọi là “thời gian học tập” của cô ta, tôi đã đặc biệt nhường giáo viên piano của mình cho cô ta học.
Dù tôi tự nhận thấy mình làm đến mức này đã là không thể chê vào đâu được, nhưng anh trai tôi vẫn chỉ trích tôi dùng tiền bạc để sỉ nhục Quan Đại Nhiên.
Người anh trai ngây thơ của tôi à, từ nhỏ ngậm thìa vàng sinh ra và lớn lên. Anh ta không biết tiền bạc chỉ là công cụ, thứ thật sự sỉ nhục con người chính là quyền thế không thể vượt qua.
Chỉ cần tôi muốn nhìn Quan Đại Nhiên xấu mặt, động mồm mép một chút tự nhiên sẽ có người vui vẻ làm thay.
Quan Đại Nhiên còn muốn chối từ, liền bị người ta chặn họng:
“Mấy hôm trước còn kêu gào cô là ái đồ của bậc thầy piano mà, sao đến một bản nhạc đơn giản cũng không biết đàn?”
Không còn cách nào khác, Quan Đại Nhiên rưng rưng nước mắt ngồi xuống ghế, do dự ấn phím đàn.
Không biết có phải do căng thẳng hay không, dưới sự diễn tấu của cô ta, ngay cả bản nhạc đơn giản nhất cũng bị đàn đến mức nát vụn, không nỡ lọt tai.
Mấy vị tiểu thư nhếch lên nụ cười chế giễu, thỉnh thoảng lại bình phẩm kỹ thuật đàn của cô ta.
“Đoạn này đàn sai rồi nhỉ?”
“Có phải là chưa thuộc lòng bản nhạc không?”
Có người cố ý nói to, để người xung quanh nghe thấy rõ mồn một:
“Tĩnh Tĩnh, sau này cậu đừng lãng phí tiền trên người phế vật nữa. Rác rưởi sẽ không vì biết thêm chút tài lẻ mà thoát khỏi vận mệnh bị tống vào trạm thu mua phế liệu đâu.”
Quan Đại Nhiên hoàn toàn không chịu nổi nữa.
Hai tay che mặt, những giọt nước mắt to như hạt đậu chảy dọc theo kẽ tay, nhỏ xuống phím đàn, tụ lại thành một vũng nước nông.
Tiếng khóc của cô ta thu hút không ít nam giới, trong đó bao gồm cả anh trai tôi.
Anh trai tôi vội vàng chạy tới, cởi áo khoác vest của mình, khoác lên vai Quan Đại Nhiên.
Đảm bảo che chắn kín mít cho người trong lòng, anh ta mới phẫn nộ chất vấn tôi:
“Sở Tĩnh, mày có ý gì? Suốt ngày cậy thế hiếp người có thấy thú vị không? Tao không có đứa em gái đê hèn vô sỉ như mày, tốt nhất mau xin lỗi Đại Nhiên ngay!”
Thấy không khí ngưng trệ, Triệu Khúc Thanh vội vàng ra hòa giải.
Nào ngờ vừa mới nói một câu, đã bị anh trai đang cơn thịnh nộ của tôi cắt ngang.
Anh ta chỉ vào mũi tôi chửi ầm lên: “Hôm nay nếu mày không xin lỗi, chúng ta sẽ cắt đứt quan hệ huynh muội. Từ nay về sau mày đừng gọi tao là anh, tao coi như không có đứa em gái này!”
Quan Đại Nhiên thầm vui sướng, cả người rúc vào trong lòng anh trai tôi, giọng nũng nịu:
“Thiếu gia, anh đừng vì em mà giận dỗi với tiểu thư. Em biết thân phận mình thấp hèn, bị người ta chà đạp là số mệnh của em…”
Nước mắt tuôn rơi, thê mỹ lại động lòng người.
Tên ngốc anh trai tôi quả nhiên cắn câu, tức hổn hển ép tôi xin lỗi, nếu không sẽ cho tôi biết tay.
Tôi thở dài thườn thượt:
“Vừa nãy anh nói nếu em từ chối xin lỗi Quan Đại Nhiên, anh sẽ cắt đứt quan hệ huynh muội với em, là thật hay giả?”
“Chuyện này còn có thể là giả sao? Cảnh cáo mày, tao tuyệt đối sẽ không dung túng một người phụ nữ độc ác làm em gái tao.”
“Tốt.” Tôi vỗ tay.
Quay đầu ra lệnh cho vị thuyền trưởng đang há hốc mồm kinh ngạc: “Chuẩn bị một chiếc thuyền cứu sinh, đưa anh ta xuống cho tôi.”
“Đã không muốn làm anh trai của Sở Tĩnh tôi, trên tay lại không có thiệp mời, vậy thì mau cút xuống, đừng hòng ở trên du thuyền của Sở gia mà giở thói lưu manh.”
---