Sau kỳ nghỉ dưỡng, cả đoàn người trở về nhà.
Bảo mẫu nhìn thấy con gái bảo bối của mình thần sắc tiều tụy, lập tức kích động lao lên chất vấn tôi:
“Tiểu thư, cô không biết sức khỏe Đại Nhiên không tốt sao? Tôi nhờ cô chăm sóc con bé, cô đối xử với nó như vậy đấy à?”
Quan Đại Nhiên thở mạnh cũng không dám, đưa tay kéo áo mẹ mình:
“Mẹ…”
Bảo mẫu không cho là đúng, vênh váo tự đắc:
“Đừng xen vào, tiểu thư là do mẹ nuôi từ bé đến lớn, mẹ dạy dỗ cô ấy vài câu thì có làm sao?”
Tôi mỉm cười gật đầu, quay sang gọi quản gia:
“Chuyển cho dì Quan 5 vạn tệ (khoảng 170 triệu VNĐ), trích từ tài khoản của tôi.”
Bảo mẫu mừng rỡ ra mặt, vỗ ngực đảm bảo: “Ây da tiểu thư, khách sáo thế làm gì? 5 vạn này coi như là phí dinh dưỡng cô hiếu kính tôi, sau này đối xử tốt với Đại Nhiên nhà tôi một chút, con bé còn nhỏ, không chịu được khổ…”
“Sau này? Đâu còn có sau này nữa?” Tôi chớp chớp mắt: “5 vạn tệ này là tiền lương hai tháng nay cộng với tiền bồi thường thôi việc, má Quan, chúng ta giang hồ tái kiến (không hẹn ngày gặp lại).”
“Hả?”
Bảo mẫu ngồi phịch xuống đất, ôm chặt lấy chân tôi.
“Tôi không có công lao cũng có khổ lao, tiểu thư cô không thể đối xử với tôi như vậy!”
Quan Đại Nhiên cũng sợ đến ngây người.
Cô ta biết rõ mẹ mình làm việc ở Sở gia vơ vét được bao nhiêu lợi lộc, túi xách hàng hiệu mẹ tôi thải loại, trang sức không thích, toàn bộ đều chui vào túi tham của bảo mẫu.
Một năm chỉ riêng việc bán đồ hiệu cũ cũng có thể nhẹ nhàng kiếm được mấy chục vạn, đây còn chưa tính tiền lương của bảo mẫu.
Một khi bị đuổi khỏi Sở gia, bọn họ tìm đâu ra một cái cây đại thụ để ký sinh nữa đây?
Nghĩ đến đây, Quan Đại Nhiên cũng quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Hai mẹ con khóc lóc thảm thiết, làm ồn đến mẹ tôi đang ngủ trưa trong phòng ngủ.
Mẹ tôi mặc một chiếc váy ngủ hoa lệ, chống tay lên lan can:
“Tĩnh Tĩnh, còn có chị Quan, mấy người làm sao vậy?”
Bảo mẫu vừa thấy mẹ tôi, như nhìn thấy cứu tinh lớn nhất, vội vàng nhào tới quỳ rạp dưới chân bà. Nước mắt nước mũi bôi đầy lên quần áo mẹ tôi.
“Phu nhân, bà quản tiểu thư đi, tôi chẳng qua có lòng tốt dạy cô ấy mấy đạo lý làm người, cô ấy liền muốn đuổi tôi đi. Trên đời này làm gì có người vô lý như vậy!”
Mẹ tôi khẽ nhíu mày.
Quan Đại Nhiên còn tưởng mẹ tôi bị lời nói của bảo mẫu làm lung lay, liều mạng đổ thêm dầu vào lửa:
“Dì Sở, chúng em là người ở, mạng hèn, tiểu thư xử phạt thế nào chúng em cũng chỉ đành chịu đựng.”
“Thế nhưng, thế nhưng chị ấy thật sự không nên ra tay với thiếu gia a!”
Trong tiếng khóc lóc kể lể của Quan Đại Nhiên, mẹ tôi đã nắm rõ ngọn nguồn sự việc.
“Tĩnh Tĩnh, anh con thật sự nói muốn cắt đứt quan hệ với con sao?”
Tôi gật đầu.
“Anh con hiện giờ đang ở đâu? Chết chưa?”
Tôi đáp: “Dọa anh ấy chút thôi, để anh ấy lênh đênh trên biển một ngày, con đã phái một chiếc thuyền khác đón anh ấy lên bờ rồi.”
Cố ý giết người là phạm tội, tôi không đáng vì một kẻ cặn bã như vậy mà hủy hoại bản thân.
Mẹ tôi tán thưởng gật đầu.
“Nếu đã như vậy…”
Mắt Quan Đại Nhiên sáng lên, cho rằng tôi sắp gặp xui xẻo, dùng ánh mắt ác độc lườm tôi một cái.
Giây tiếp theo, nụ cười của cô ta đông cứng trên mặt.
Mẹ tôi giật lại gấu váy:
“Tĩnh Tĩnh là con gái duy nhất của tôi, anh trai nó đã không muốn nhận đứa em gái này, chắc cũng không muốn nhận người mẹ này nữa rồi. Tôi coi như chưa từng sinh ra thằng súc sinh nhỏ đó.”
“Chị Quan, nể tình chị theo tôi hai mươi năm, tôi rất cảm kích. Nhưng chúng ta đều là người có con gái, đều không muốn để con mình chịu uất ức, chị hẳn là hiểu ý tôi chứ?”
“Thế này đi, tôi bù thêm cho chị 2 vạn tệ nữa, chúng ta êm đẹp chia tay.”
Mẹ tôi vừa dứt lời, quản gia liền hành động nhanh chóng như sấm rền gió cuốn.
Ông dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc của Quan Đại Nhiên và bảo mẫu, còn chu đáo gọi một chiếc xe tải nhỏ, giúp bọn họ chuyển nhà.
Quan Đại Nhiên từ lúc sinh ra đã theo mẹ hưởng vinh hoa phú quý quen rồi, chưa từng chịu khổ, sống chết ăn vạ không chịu rời đi.
Mãi đến khi bị đóng gói nhét lên xe, cô ta vẫn còn kêu gào bảo mẹ tôi trừng phạt tôi.
Mẹ tôi vỗ vỗ vai tôi, nhìn theo cái bóng xe tải nhỏ đi xa, thấp giọng nói một câu “thần kinh”, rồi ngáp dài quay về tiếp tục ngủ bù.
Đáng thương cho Quan Đại Nhiên nằm mơ cũng không ngờ sẽ có ngày bị quét rác ra khỏi cửa.
Mà đây mới chỉ là khởi đầu cho cuộc sống bất hạnh của cô ta.
---