Rất nhanh đã đến ngày khai giảng.
Vừa nghĩ đến việc sẽ gặp Quan Đại Nhiên và tên trúc mã ở trong lớp, trong lòng tôi liền dâng lên niềm hưng phấn khó tả.
Đánh người đánh mặt, bắt gian tại giường.
Tôi phải suy nghĩ thật kỹ xem nên xử lý đôi cẩu nam nữ này như thế nào.
Học kỳ mới bắt đầu, các bạn học cách một kỳ nghỉ không gặp, đều đang hào hứng trao đổi về cuộc sống nghỉ hè phong phú đa dạng.
Còn Quan Đại Nhiên ngồi trong góc, một lời cũng không nói.
Có người chú ý đến sự trầm mặc ít nói của cô ta, cười đùa nói:
“Đại Nhiên, nghỉ hè cậu không đi du lịch hay đi nghiên cứu học tập à? Tớ thấy trên vòng bạn bè của cậu chẳng đăng tấm ảnh nào cả.”
Quan Đại Nhiên gượng cười: “Tớ không được khỏe, làm một cuộc phẫu thuật nhỏ, nên không đi chơi đâu cả.”
Bạn học tưởng thật, không hỏi sâu thêm.
Học sinh trong trường quý tộc không giàu thì sang, họ chưa từng thấy ai vì không có tiền mà không đi du lịch.
Hơn nữa Quan Đại Nhiên năm đó dựa vào quan hệ nhà tôi để vào ngôi trường cấp ba này, cũng từng khổ sở cầu xin tôi đừng tiết lộ thân phận con gái bảo mẫu của cô ta.
Lại thêm việc cô ta mặc toàn đồ hiệu cao cấp, ăn dùng không thứ nào không cầu kỳ, lại suốt ngày cùng tôi ra ra vào vào, các bạn học đều cho rằng Quan Đại Nhiên là con cái của một gia đình phú hào ẩn hình nào đó.
Mọi người đang bàn luận về những điều mắt thấy tai nghe trong kỳ nghỉ hè, trúc mã Triệu Càn bước vào lớp, sắc mặt âm trầm.
“Bộp” một tiếng, hắn ném cặp sách lên bàn tôi, nghiến răng nghiến lợi:
“Sở Tĩnh, cô có ý gì?”
Lớp học trong nháy mắt im phăng phắc, mọi người ném tới ánh mắt nghi hoặc khó hiểu.
Họ không rõ Triệu Càn vì chuyện gì mà phát điên, nhưng trong lòng tôi thì biết rõ mười mươi.
Gấp sách lại, ngẩng đầu mỉm cười:
“Sao thế, đau lòng à?”
Triệu Càn e ngại thân phận của Quan Đại Nhiên, hạ thấp giọng:
“Cô đã giàu như vậy, đến một bảo mẫu cũng thuê không nổi sao? Nhất định phải ép người ta đến đường cùng mới thoải mái à?”
Tôi đáp trả hắn:
“Tôi thích đấy, cậu nếu thấy cô ta đáng thương, hoàn toàn có thể bao nuôi cô ta, một tháng cho hai ba vạn tiền tiêu vặt nha — tin rằng cậu sẽ không đến nỗi ngay cả chút tiền ấy cũng không có chứ?”
Vừa nghe thấy hai chữ “bao nuôi”, người xung quanh dựng đứng lỗ tai, còn chăm chú hơn cả nghe giảng.
Quan Đại Nhiên e thẹn nhìn Triệu Càn, đoán chừng trong lòng đang vui như nở hoa.
“Cô… cô nói hươu nói vượn cái gì? Cẩn thận tôi kiện cô tội phỉ báng!”
Triệu Càn trán toát mồ hôi lạnh, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của người khác, đập cửa bỏ đi.
“Anh Triệu Càn…” Quan Đại Nhiên rất thất vọng.
Cô ta không biết Triệu gia gia giáo cực nghiêm, nếu để Triệu lão gia biết Triệu Càn dám bao nuôi phụ nữ bên ngoài, lột một lớp da của hắn còn là nhẹ.
Hơn nữa hạn mức tiêu xài hàng tháng của Triệu Càn không quá một vạn tệ (35 triệu VNĐ), bản thân hắn tiêu tiền còn phải tính toán chi li, đừng nói đến việc nuôi thêm một Quan Đại Nhiên tiêu tiền như nước.
Lúc này, ủy viên đời sống bước vào lớp, hân hoan thông báo một tin tức mới:
“Vừa nhận được thông báo, đồng phục học kỳ này của chúng ta đổi mẫu rồi, nghe nói nhà thiết kế là bậc thầy nổi tiếng thế giới đấy. Tớ vừa đến văn phòng nhìn qua một chút, đồng phục mới cực kỳ đẹp, chúng ta thống nhất đặt mua vài bộ nhé, rẻ lắm.”
Ngoại trừ Quan Đại Nhiên, tất cả mọi người đều hào hứng thảo luận về kiểu dáng đồng phục mới.
Có người không muốn mặc đồng phục, có người chê phối màu đồng phục quê mùa, nhưng không ai tỏ vẻ không mua.
Dù sao trong mắt đám thiếu gia tiểu thư này, mấy vạn tệ cho bộ đồng phục hàng hiệu cũng chỉ bằng giá một bộ quần áo thường ngày, không cần thiết phải hát ngược chiều với mọi người.
Chỉ có Quan Đại Nhiên thân hình lảo đảo, yếu ớt nói:
“Tớ… có thể không đặt được không?”