Một tuần sau, Quan Đại Nhiên sảng khoái nộp tiền đồng phục.
Còn lơ đãng để lộ chiếc túi xách hàng hiệu mới mua.
Đối với tình cảnh túng quẫn trước đó không lâu, cô ta giải thích là do tiền mặt trong nhà xoay vòng không kịp, hiện tại đã khôi phục rồi.
Có người tin lời nói dối của cô ta, có người bán tín bán nghi, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc Quan Đại Nhiên diễu võ dương oai trong lớp.
Những ngày tháng kiêu ngạo không kéo dài được bao lâu, tôi nghe nói cô ta bị người ta đánh ở cổng trường.
Lúc đó vừa hay là giờ tan học, cổng trường người qua kẻ lại, xe sang như mây.
Chỉ có Quan Đại Nhiên là đi bộ, vừa đi đến chỗ rẽ liền bị một đám người xã hội đen chặn lại.
Tên côn đồ cầm đầu có một vết sẹo dài ở mắt phải, cơ bắp cuồn cuộn.
“Mày là bạn gái của Chu Lăng?”
Chu Lăng là tên của anh trai tôi, Quan Đại Nhiên thuộc nằm lòng, kiêu ngạo hất cằm:
“Các người đã biết tôi là người phụ nữ của ai, còn không mau cút đi? Nếu không tôi sẽ khiến các người chết không có chỗ chôn!”
Lời nói không biết trời cao đất dày này chọc cười đám côn đồ.
“Phì, mày tưởng người đàn ông của mày là thứ tốt đẹp gì à? Nói cho mày biết, nó vay bọn tao 5 vạn tệ, hiện tại lãi mẹ đẻ lãi con đã lên đến 30 vạn (hơn 1 tỷ VNĐ) rồi.”
“Người bảo lãnh là chữ ký của mày, hiện tại bọn tao liên lạc không được với Chu Lăng, chỉ đành tìm mày đòi tiền thôi.”
“Hoặc là trả tiền, hoặc là bán thân trả nợ, mày tự chọn một cái đi.”
Mấy tên đó đoán Quan Đại Nhiên không có tiền, mang theo nụ cười không có ý tốt dần dần ép sát.
Cuối cùng vẫn là nhờ người qua đường tốt bụng gọi bảo vệ, mới giúp Quan Đại Nhiên tránh khỏi thảm cảnh.
Sau khi được giải cứu, Quan Đại Nhiên ngay lập tức được chuyển đến phòng y tế.
Qua kiểm tra của bác sĩ trường, may mắn không phát hiện tổn thương gì.
Tôi thân là lớp trưởng, đương nhiên phải gánh vác trách nhiệm chăm sóc bạn học, vội vàng chạy đến phòng y tế.
Một mùi nước sát trùng gay mũi ập vào mặt, Quan Đại Nhiên nằm trên giường bệnh, hung tợn bảo tôi cút.
Tôi thuận tay đóng cửa phòng lại, không lùi mà còn tiến tới:
“Nghe nói cô yêu đương với anh trai tôi rồi? Thế nào, tiêu tiền của anh ấy có phải rất sướng không?”
“Chuyện này nhất định là do cô giở trò! Anh trai cô là người thừa kế Sở gia, sao có thể nợ vay nặng lãi được?”
“Có tôi ở đây, Sở gia cần người thừa kế thứ hai sao?”
Một câu nói nhẹ bẫng, đánh cho Quan Đại Nhiên không còn manh giáp.
Cô ta vùng vẫy muốn từ trên giường lao xuống cắn tôi.
Tôi nghiêng người né tránh, cô ta ngã xuống đất một cú "chó ăn cứt".
Cửa phòng bị đẩy mạnh, Triệu Càn xông vào phòng y tế, đồng tử co rụt lại.
“Đại Nhiên!”
“Anh Triệu Càn…” Quan Đại Nhiên cuối cùng cũng tìm được nơi trút bầu tâm sự, nằm trong lòng Triệu Càn khóc đến lê hoa đái vũ.
Dù là kẻ đã quen nhìn thấy cảnh trước mặt một đằng sau lưng một nẻo như tôi, cũng không khỏi tặc lưỡi trước tốc độ lật mặt của cô ta.
Triệu Càn hung dữ trừng mắt nhìn tôi:
“Được tha người hãy tha người, cả nhà các người ép cô ấy đến nước này còn tính là người sao?”
“Cậu đại công vô tư như thế, hoàn toàn có thể đưa Quan Đại Nhiên ra khỏi bể khổ mà!” Tôi xúi giục: “Con gái người hầu gả cho con riêng, cũng tính là một mối duyên trời ban đấy.”
Triệu Càn bình sinh hận nhất người khác nhắc đến thân phận con riêng của hắn.
Ngày trước tôi chăm sóc lòng tự trọng của hắn, tuyệt đối không nhắc đến chuyện này.
Đã xé rách mặt mũi, tôi cũng chẳng còn gì phải kiêng dè nữa.
Cánh tay Quan Đại Nhiên như dây leo quấn chặt lấy người Triệu Càn, sống chết không chịu buông.
Nhưng Triệu Càn không yêu cô ta như cô ta tưởng tượng.
Triệu Càn chần chừ giây lát, dứt khoát gạt tay Quan Đại Nhiên ra:
“Đại Nhiên, em đừng nghe Sở Tĩnh nói hươu nói vượn, anh chỉ coi em là em gái.”
“Không, anh rõ ràng thích em nhất mà!”
“Em bình tĩnh lại một chút, chúng ta nói chuyện đàng hoàng.”
Triệu Càn day trán thở dài.
Tôi và hắn trong lòng đều rõ như gương.
Một đứa con riêng muốn đứng vững trong gia tộc, hoặc là dựa vào năng lực xuất sắc, hoặc là phải có giá trị liên hôn.
Quan Đại Nhiên vừa khóc vừa làm loạn, Triệu Càn lòng dạ sắt đá.
Tôi nhân cơ hội chụp lại những bức ảnh bọn họ dây dưa không rõ, quay đầu rời đi.
---