“Tất nhiên tớ không đặt đồng phục, nguyên nhân không phải không có tiền, mà là thấy đồng phục không đẹp, chúng ta không cần thiết phải mua một bộ quần áo mình không thích.”
Quan Đại Nhiên thà không giải thích còn hơn.
Lời bào chữa của cô ta nghe chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”.
Ủy viên đời sống nghiêng đầu, nhiệt tình khuyên giải:
“Nhưng đồng phục là biểu tượng của tập thể, nếu cậu không mặc đồng phục, làm sao tham gia hoạt động tập thể được?”
Khuôn mặt Quan Đại Nhiên lúc xanh lúc tím, cuối cùng đành bất lực ký tên vào đơn đặt hàng.
Ủy viên đời sống đưa đơn cho tôi, cười nói:
“Lớp trưởng đại nhân, lần này cậu đặt mấy bộ? Bốn bộ nhé?”
Tôi lắc đầu: “Hai bộ là đủ rồi.”
Trước đây lo lắng Quan Đại Nhiên không trả nổi khoản phí đồng phục đắt đỏ, tôi luôn chu đáo đặt thêm hai bộ, đem đồng phục thừa tặng cho cô ta.
Nhưng mỗi lần Quan Đại Nhiên cầm lấy, đều sẽ giả bộ rớt hai hạt nước mắt cá sấu:
“Em biết mấy bộ quần áo này bình thường chị toàn vứt cho ăn mày, nhưng giờ chị cho em, em cũng thấy thỏa mãn lắm rồi.”
Dùng tiền tươi thóc thật nuôi ra một con sói mắt trắng, tôi hận không thể xuyên không về hai năm trước tự tát mình một cái.
Ủy viên đời sống “ồ” một tiếng, ý vị sâu xa đánh giá Quan Đại Nhiên một cái.
Quan Đại Nhiên cầm bút viết vẽ lung tung trên giấy, cả người nôn nóng bất an.
Mãi đến giờ tan học, cô ta mới xông đến trước mặt tôi đòi lời giải thích:
“Rõ ràng trước đó đã nói rồi, Sở gia sẽ chịu trách nhiệm học phí và sinh hoạt phí ba năm cấp ba của tôi, sao cô có thể lật lọng như vậy?”
“Khế ước đâu? Mang bằng chứng và hợp đồng ra đây, nếu không chỉ dựa vào hai bờ môi cô chạm vào nhau, đợi cô chết rồi tôi có phải còn chịu trách nhiệm cả phí hỏa táng cho cô không hả?”
“Cô! Cô không sợ tôi làm lớn chuyện này lên sao?”
Tôi cười duyên dáng: “Tôi cũng đâu có làm chuyện gì phạm pháp, tùy cô làm lớn.”
“Có điều trước khi làm ầm ĩ thì phải nghĩ cho kỹ, một khi các bạn học biết cô chỉ là con gái bảo mẫu nhà tôi, đoán xem bọn họ còn muốn để ý đến cô nữa không?”
Quy tắc của giới thượng lưu tàn khốc như vậy đấy.
Trừ những kẻ yêu đương mù quáng ra, không ai lãng phí thời gian và sức lực lên người vô dụng.
Đối với Quan Đại Nhiên mà nói, đây quả thực là ác mộng.
Cô ta phí bao tâm tư mới chạm đến ngưỡng cửa của giới thượng lưu, đương nhiên không cam lòng dừng bước tại đây.
“Sở Tĩnh, cô độc ác thật! Đáng tiếc trái tim anh trai cô ở chỗ tôi, đợi anh cô thừa kế Sở gia, tôi nhất định sẽ khiến cô ra đường cái xin cơm!”
Nói xong phẫn hận bỏ đi.
Tôi nhìn tờ giấy cắt đứt quan hệ mà mẹ gửi qua WeChat, mỉm cười.
Quan Đại Nhiên chắc chắn đã quên, mẹ tôi chính miệng nói coi như chưa từng sinh ra anh trai tôi.
Cô ta không nên đánh giá thấp khả năng thực thi và sự quyết tâm của mẹ tôi.
Những kẻ tự cho mình là đúng, đều phải trả giá đắt.
---