Sau hôn lễ thất bại, nhà họ Tô thật sự phá sản.
Những khoản nợ trước đó bị điều tra.
Cha Tô Nhã từng dùng tài sản không thuộc quyền sở hữu để thế chấp.
Ngân hàng khởi kiện.
Công ty bị phong tỏa tài khoản.
Tô Nhã trở thành đối tượng bị tất cả mọi người chỉ trích.
Giấy siêu âm giả được xác định do một phòng khám tư nhân làm theo yêu cầu của trợ lý cũ của Trịnh Vân Hà.
Phòng khám bị điều tra.
Người trực tiếp sửa hồ sơ khai nhận đã nhận một khoản tiền lớn.
Tô Nhã ban đầu phủ nhận.
Nhưng khi cảnh sát tìm được tin nhắn, cô ta buộc phải thừa nhận mình không hề mang thai.
Cô ta chỉ muốn ép Lục Cảnh Thâm tiếp tục hôn lễ.
Trịnh Vân Hà cũng bị điều tra vì hành vi chuyển tiền trái phép và làm giả tài liệu y tế.
Vụ việc liên quan đến tài chính tập đoàn nên không thể dễ dàng che giấu.
Bà ta từng nghĩ chỉ cần mang danh mẹ của Lục Cảnh Thâm thì cả đời sẽ không ai dám động tới.
Nhưng người giao toàn bộ sổ sách cho kiểm toán chính là con trai bà ta.
Ba tuần sau, phiên hòa giải đầu tiên về quyền nuôi con được tổ chức.
Lục Cảnh Thâm xuất hiện cùng hai luật sư.
Tôi đi với Giang Dực.
Từ ngày sinh con đến lúc ấy, đây là lần đầu tiên tôi rời nhà lâu hơn hai giờ.
Trước khi đi, tôi đã kiểm tra camera phòng trẻ ba lần.
Giang Dực nhìn thấy, liền nói:
“Người chăm sóc rất có kinh nghiệm.”
“Camera cũng hoạt động bình thường.”
“Em không cần quá lo.”
“Tôi biết.”
Tôi tắt điện thoại.
“Nhưng biết và làm được là hai chuyện khác nhau.”
Lục Cảnh Thâm ngồi phía đối diện.
Anh gầy đi rất nhiều.
Đôi mắt trũng xuống.
Trước mặt anh đặt một tập hồ sơ dày.
Người hòa giải hỏi nguyện vọng của hai bên.
Tôi trả lời trước.
“Tôi yêu cầu quyền trực tiếp nuôi dưỡng.”
“Phía anh Lục có thể thực hiện nghĩa vụ tài chính theo phán quyết của tòa, nhưng không được tự ý tiếp cận con trẻ.”
“Việc thăm nom chỉ có thể tiến hành khi đứa trẻ đủ lớn, có sự đồng ý của tôi và người giám sát.”
Luật sư của Lục Cảnh Thâm lập tức phản đối.
“Thân chủ của chúng tôi là cha ruột.”
“Anh ấy có đầy đủ điều kiện kinh tế, chỗ ở và khả năng chăm sóc.”
Giang Dực đẩy một tập tài liệu về phía trước.
“Điều kiện kinh tế không đồng nghĩa với việc đã thực hiện trách nhiệm.”
“Trong suốt thai kỳ, anh Lục không chi trả bất kỳ khoản nào.”
“Không xuất hiện trong hồ sơ khám thai.”
“Không biết nơi cư trú của người mẹ.”
“Bản thân gia đình anh ấy còn có thành viên từng đe dọa thai nhi.”
“Điều quan trọng nhất là đứa trẻ hiện chưa đầy một tháng, đang phụ thuộc hoàn toàn vào mẹ.”
Luật sư bên kia nói:
“Thân chủ của tôi không biết cô Hạ mang thai.”
Giang Dực nhìn Lục Cảnh Thâm.
“Không biết vì không được thông báo, hay không biết vì từ chối nghe?”
Không ai trả lời được.
Giang Dực mở danh sách cuộc gọi.
“Đây là dữ liệu do nhà mạng cung cấp.”
“Trong ngày mười bảy tháng mười, cô Hạ đã gọi cho anh Lục mười ba lần.”
“Trong đó có ba cuộc bị từ chối trực tiếp.”
“Sau khi anh Lục trở về nhà, cô Hạ cũng yêu cầu nói chuyện nhưng bị từ chối.”
“Cùng thời điểm, một người phụ nữ khác được anh Lục đưa về nơi ở chung của hai vợ chồng.”
Sắc mặt Lục Cảnh Thâm tái đi.
Luật sư của anh định lên tiếng, nhưng anh giơ tay ngăn lại.
“Tôi không tranh quyền trực tiếp nuôi con.”
Cả phòng đồng loạt nhìn anh.
Người hòa giải hỏi:
“Anh chắc chắn?”
“Chắc chắn.”
Anh nhìn tôi.
“Tôi chỉ muốn quyền thăm con.”
Tôi đáp:
“Hiện tại không được.”
“Anh có thể nộp yêu cầu sau khi con đủ một tuổi.”
“Việc có chấp nhận hay không sẽ dựa trên lợi ích của đứa trẻ.”
Lục Cảnh Thâm khàn giọng:
“Một năm quá lâu.”
Tôi nhìn anh.
“Đối với anh, một năm rất lâu.”
“Nhưng chín tháng tôi mang thai, anh chưa từng cảm thấy lâu.”
Anh lập tức im lặng.
Cuối cùng, hai bên thống nhất quyền trực tiếp nuôi dưỡng thuộc về tôi.
Việc thăm nom sẽ được xem xét sau, với điều kiện không có bất kỳ hành vi quấy rối nào.
Lục Cảnh Thâm đồng ý chi trả cấp dưỡng theo mức tối đa.
Tôi không từ chối nữa.
Giang Dực từng nói tiền cấp dưỡng là quyền của đứa trẻ, không phải sự bố thí dành cho tôi.
Tôi lập một tài khoản riêng.
Mọi khoản tiền từ Lục Cảnh Thâm sẽ được giữ lại cho con gái đến khi trưởng thành.
Sau buổi hòa giải, anh đợi tôi ở hành lang.
“Hạ An.”
Tôi dừng lại.
Anh đưa cho tôi một cuốn sổ.
“Đây là gì?”
“Nhật ký.”
Tôi không nhận.
Anh siết chặt ngón tay.
“Trong đó là những chuyện anh tìm hiểu về con.”
“Những mốc phát triển của trẻ sơ sinh.”
“Cách pha sữa.”
“Cách xử lý khi con sốt.”
Tôi nhìn cuốn sổ dày đặc những tờ giấy ghi chú.
“Anh đưa tôi để làm gì?”
“Anh muốn em biết anh đang học.”
“Tôi đã nói tôi không có nghĩa vụ chờ anh.”
“Anh biết.”
Giọng anh rất thấp.
“Anh không yêu cầu em chờ.”
“Anh chỉ hy vọng một ngày nào đó, khi con hỏi về cha, em đừng nói anh chưa từng muốn con.”
Tôi nhìn anh thật lâu.
“Lục Cảnh Thâm.”
“Anh thật sự nghĩ điều đứa trẻ cần là một người cha nói mình muốn nó sao?”
“Con bé cần sự hiện diện.”
“Cần trách nhiệm.”
“Cần người lựa chọn bảo vệ nó ngay cả khi chưa nhìn thấy mặt.”
“Những thứ ấy anh đều không có.”
Anh cúi đầu.
“Tôi sẽ không nói xấu anh trước mặt con.”
“Tôi cũng không che giấu sự thật.”
“Sau này con bé muốn gặp anh hay không, tôi sẽ tôn trọng lựa chọn của con.”
Anh ngẩng lên.
Trong mắt thoáng xuất hiện một tia hy vọng.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng đó là lựa chọn của con bé.”
“Không phải sự tha thứ của tôi.”
Tia sáng ấy lại vụt tắt.
Tôi bước qua anh.
Lần này, anh không đuổi theo.