Cầm được một trăm hai mươi tệ đó, tôi đã sống một quãng ngày khá thoải mái.
Không cần phải lo lắng gì, cũng chẳng cần vẽ mấy bức tranh một tệ một thước nữa. Ngoài việc chăm chỉ ôn thi đại học, tôi tập trung toàn lực vào việc làm sao để vẽ được những tác phẩm tốt hơn.
Lâm Ức Ức hoàn toàn không hỏi thông tin liên lạc của tôi, dường như cô ấy chẳng hề lo không tìm được tôi.
Nghĩ mãi không ra, tôi cũng dứt khoát chẳng buồn nghĩ nữa. Một hôm bỗng nhiên có cảm hứng, chưa đến nửa tháng, tôi đã hoàn thành "Xuân Lâm Sấm Mưa Đồ".
Tuy công sức bỏ ra không nhiều như khi vẽ "Liên Diệp Chạm Trời", nhưng ngay cả cô Trần cũng phải thừa nhận tay nghề của tôi đã tiến bộ vượt bậc, cho thấy tôi không phải đang tự tâng bốc mình.
Tôi chợt nhận ra tâm cảnh quan trọng thế nào đối với người làm nghệ thuật.
Thoát khỏi sự khống chế của họ, trời cao mặc chim bay.
Tôi, đương nhiên cũng có thể vượt xa chính mình ngày xưa.
Cô Trần nói muốn giúp tôi liên hệ thêm vài triển lãm tranh miễn phí, tôi nói không vội, loại tranh như thế này tôi nhất định còn có thể vẽ ra nhiều nữa.
Tự tin tràn đầy, tôi lại nhớ đến Lâm Ức Ức.
Tôi cảm thấy mình nên cảm ơn cô ấy. Bức tranh này, tôi quyết định tặng cho cô ấy.
Tôi quay lại góc phố từng bày tranh, đến tận chiều, Lâm Ức Ức lại xuất hiện đúng khung giờ y như lần trước.
Cô cầm "Xuân Lâm Sấm Mưa Đồ" xem đi xem lại hai lượt, đẩy nhẹ chiếc kính râm nhỏ, tỏ vẻ rất hài lòng.
Cô vừa định ra giá—
Tôi nói: "Lần này không cần tiền, bức tranh này em tặng chị."
Cô nhướng mày: "Tặng tôi? Cô có biết bức này lần này có thể bán được bao nhiêu không?"
"Bao nhiêu em cũng không quan tâm. Một trăm hai mươi tệ lần trước đủ cho em sống được khá lâu rồi. Tranh em còn có thể tiếp tục vẽ, tiền cũng có thể tiếp tục kiếm, em không tham."
Tôi cẩn thận cuộn tròn bức "Xuân Lâm Sấm Mưa Đồ" đã được tôi tự tay đóng khung, đưa cho cô.
"Đây là lời cảm ơn của em. Nếu không có chị mua bức tranh lần trước, em đã không có điều kiện tĩnh tâm mà vẽ ra được 'Xuân Lâm Sấm Mưa Đồ'."
"Cô bán tranh, tôi mua tranh, tiền trao cháo múc, cô không thiệt, tôi cũng không lời. Tôi là người buôn."
"Thiên lý mã cũng phải biết ơn Bá Nhạc mà." Tôi mỉm cười, đợi cô nhận tranh rồi bắt đầu thu dọn sạp, quay về trường.
Hoàn toàn không để ý đến ánh nhìn đầy suy nghĩ của Lâm Ức Ức phía sau.