Bầu không khí trong xe lập tức đông cứng.
Bố quay sang nhìn tôi.
Ánh mắt ấy xa lạ đến mức giống như ông chưa từng quen biết đứa con gái đang nằm trước mặt mình.
Phải rất lâu sau, ông mới khàn giọng hỏi:
“Tống An Nhiên, từ bao giờ con trở nên giống hệt mẹ con vậy?”
“Trong đầu hai mẹ con ngoài tiền ra thì không còn thứ gì khác sao?”
Một giọng nói lạnh nhạt vang lên phía sau lưng ông.
“Không cần tiền thì cần thứ gì?”
“Cần tình yêu của anh à?”
Mẹ đang đứng dưới cơn mưa lớn.
Bà chỉ mặc một bộ đồ ngủ m/ỏ/ng m/a/nh.
Vải áo đã ướt s/ũ/ng, dính sát vào người, nhưng gương mặt bà lại bình tĩnh đến lạ.
Bố khẽ nuốt nước bọt.
“Anh đã nói rồi.”
“Lần quay lại này, anh thật lòng muốn cùng em sống cho tử tế.”
“Còn chuyện của chị dâu, nhà chúng ta nợ chị ấy.”
“Anh trai anh không còn nữa, chị ấy chính là trách nhiệm của anh.”
Mẹ không đáp lại.
Bà bước đến, đưa tay đón tôi từ trong xe rồi siết chặt vào lòng.
Tôi vùi mặt trước ng/ự/c mẹ.
Khóe môi âm thầm cong lên thành một nụ cười nhạt.
Đúng vậy.
Trên đời này, thứ thực tế nhất vẫn là tiền.
Trước kia, mẹ cũng từng chỉ nhìn thấy một mình bố.
Trong lòng bà, ông từng quan trọng hơn tất cả.
Nhưng kết quả thì sao?
Bố vẫn làm mẹ tổn thương.
Sau cùng, ông còn kiên quyết ly hôn với bà.
Tôi vẫn nhớ rõ ngày bố mẹ vừa hoàn tất thủ tục ly hôn.
Hôm ấy, tôi sốt đến bốn mươi độ.
Mẹ một mình ôm tôi chạy đến bệnh viện.
Trong túi bà không có lấy một đồng.
Tôi đã tận mắt nhìn thấy mẹ quỳ xuống trước mặt bác sĩ.
Bà khóc đến lạc giọng, van xin họ cứu tôi trước, tiền viện phí bà sẽ nghĩ cách trả sau.
Cũng đúng vào ngày hôm đó, bố bế bác dâu đi ngang qua hành lang bệnh viện.
Ông không dừng lại.
Thậm chí còn chẳng nhìn hai mẹ con tôi lấy một lần.
Một tiếng sấm dữ dội bất ngờ xé ngang bầu trời.
Ngay sau đó, bả vai mẹ run mạnh.
Từ nhỏ, bà đã sợ nhất là sấm chớp.
Sắc mặt bố lập tức thay đổi.
Ông vừa nhấc chân định tiến về phía mẹ thì điện thoại lại vang lên.
Giọng bác dâu nghẹn ngào truyền tới.
“Tiểu Cảnh, bên ngoài đang có sấm.”
“Chị sợ lắm.”
“Em có thể mau đến đây với chị không?”
Bố nhìn mẹ.
Ông vẫn chưa nói gì.
Đầu dây bên kia đã tiếp tục lên tiếng.
“Trước đây, mỗi lần có giông bão, anh trai em đều ở bên cạnh chị.”
“Chị biết bây giờ em đã có gia đình của riêng mình.”
“Chị không nên làm phiền em như thế này…”
Cô ta còn chưa kịp nói hết, bố đã lập tức đáp:
“Chị đừng sợ.”
“Em qua ngay.”
Chỉ vài giây sau, điện thoại mẹ vang lên âm báo nhận tiền.
Bố đã chuyển cho bà một trăm nghìn tệ.
Ông cúi xuống nhìn tôi.
“An Nhiên, bố vừa gửi tiền cho mẹ con.”
“Con ở lại chăm sóc mẹ cho tốt.”
Tôi cố chịu đựng cơn choáng váng đang dâng lên từng đợt.
Tôi không muốn nói với ông bất kỳ câu nào nữa.
Bố dường như cũng nhận ra mình chẳng còn gì để giải thích.
Ông mở cửa xe, bế tôi xuống rồi đặt vào vòng tay mẹ.
Sau đó, ông quay người rời đi.
Không lâu sau, một chiếc taxi dừng lại trước mặt chúng tôi.
Mẹ phải dùng hết sức mới bế được tôi vào trong.
Bà để tôi tựa đầu lên người mình, sau đó lấy điện thoại ra.
Ngón tay mẹ chạm lên màn hình vài lần.
Khoản tiền một trăm nghìn tệ đã được bà nhận.
Mẹ ôm tôi chặt hơn.
Cằm bà khẽ tựa lên vầng trán nóng bỏng của tôi.
Giọng nói rất nhỏ, dường như chỉ đủ để chính bà nghe thấy.
“An Nhiên, con phải nhớ cho thật kỹ.”
“Tiền bạc đáng tin hơn tình yêu.”