Cơ thể tôi càng lúc càng nặng nề.
Hơi thở cũng trở nên nóng rát.
Mẹ cúi xuống kiểm tra, áp mu bàn tay lên trán tôi.
Bàn tay bà ướt đẫm mồ hôi.
“Bác tài, xin bác chạy nhanh thêm một chút.”
Giọng mẹ đầy sốt ruột.
Lời vừa dứt, một chiếc xe tải bất ngờ lao ra từ giao lộ.
Nó vượt đèn đỏ với tốc độ rất nhanh.
Tiếng phanh gấp vang lên chói tai.
Trong khoảnh khắc ấy, mẹ lập tức xoay người.
Bà dùng toàn bộ cơ thể che kín lấy tôi.
Một tiếng va chạm dữ dội nổ ra.
Sau đó, ý thức của tôi hoàn toàn chìm vào bóng tối.
Không biết đã qua bao lâu, tôi mới dần tỉnh lại.
Tai tôi ù đặc.
Trước mắt chỉ còn những mảng sáng tối hỗn loạn.
Mẹ đang nằm phủ lên người tôi.
Bà không nhúc nhích.
“Mẹ!”
Tôi gọi lớn.
Không có tiếng trả lời.
Tôi hoảng loạn giơ tay chạm lên mặt bà.
Đầu ngón tay lập tức cảm nhận được một lớp chất lỏng ẩm ướt.
Tôi không thể nhận ra đó là nước mưa hay m/á/u.
“Mẹ, mẹ tỉnh lại đi!”
Tôi cố hết sức trườn ra khỏi người bà.
Cả cơ thể run lên không kiểm soát.
Sau một hồi mò mẫm, tôi tìm được chiếc điện thoại rơi gần đó.
Màn hình đã nứt thành một đường dài.
May mắn là máy vẫn còn hoạt động.
Tôi run rẩy bấm số gọi bố.
Điện thoại chỉ đổ chuông vài giây đã được kết nối.
“Bố, chúng con gặp t/a/i n/ạ/n rồi!”
“Mẹ chảy rất nhiều m/á/u!”
Tôi khóc đến nấc nghẹn.
Mỗi câu nói đều bị đứt quãng.
Giọng bố lập tức trở nên căng thẳng.
“Hai mẹ con đang ở đâu?”
Tôi còn chưa kịp nói địa điểm, bên kia đã vang lên giọng bác dâu.
“Tiểu Cảnh, sao lại đúng lúc như vậy?”
“Em vừa mới tới nhà chị mà cô ấy đã gọi đến.”
“Chị biết cô ấy luôn ghét chị.”
“Nhưng dù ghét đến đâu cũng không nên mang bản thân ra r/ủ/a x/ả như thế chứ.”
Bố bỗng im lặng.
Cơn tức giận khiến đầu óc tôi nóng bừng.
“Con không nói dối!”
“Mẹ đang chảy rất nhiều m/á/u!”
Thế nhưng câu đầu tiên bố hỏi lại là:
“An Nhiên, có phải mẹ con bảo con gọi cuộc điện thoại này không?”
“Con nói với mẹ, bố sẽ về sớm.”
Tôi chết lặng.
Thì ra trong mắt bố, mẹ có thể lấy cả tính mạng của mình ra để lừa ông.
Tôi tức đến mức toàn thân run rẩy.
Bác dâu lại cất tiếng từ phía bên kia.
“Tiểu Cảnh, hay là em cứ về xem thử đi.”
“Biết đâu cô ấy thật sự gặp chuyện…”
Tôi không nghe được câu trả lời của bố.
Cuộc gọi đã bị ngắt.
Tôi vẫn giữ nguyên điện thoại bên tai.
Ngón tay cứng đờ.
Mẹ không biết đã tỉnh từ lúc nào.
Bà hé mắt, yếu ớt nhìn tôi rồi khẽ cười.
“An Nhiên, gọi 120 đi.”
“Ông ấy sẽ không đến đâu.”
Ánh mắt ấy, tôi từng nhìn thấy cách đây một năm.
Hôm đó là sinh nhật mẹ.
Bà tự tay chuẩn bị một bàn thức ăn lớn.
Bà còn mua bánh kem, cắm sẵn nến, chờ bố trở về.
Trước khi ra khỏi nhà, bố đã hứa tối đó nhất định sẽ có mặt.
Mẹ cứ chờ hết giờ này đến giờ khác.
Thức ăn nguội đi rồi được hâm nóng.
Lần thứ nhất.
Lần thứ hai.
Lần thứ ba.
Nhưng chiếc bánh kem vẫn nằm nguyên trên bàn.
Những ngọn nến chưa từng được châm lửa.
Mẹ vẫn cố tìm lý do thay bố.
“Chắc ông ấy có việc đột xuất.”
“Có lẽ chỉ về muộn một chút thôi.”
Mãi đến mười giờ tối, bác dâu đăng một bức ảnh lên trang cá nhân.
Trong ảnh, bố quay lưng về phía máy ảnh.
Ông đang ngồi xổm dưới sàn, sửa một đoạn ống nước bị hỏng.
Dòng chú thích phía trên viết:
[Cảm ơn Tiểu Cảnh. Nếu không có em, tối nay nhà chị chắc chắn bị ngập.]
Mẹ đã nhìn bức ảnh ấy rất lâu.
Sau đó, bà đứng dậy, cầm chiếc bánh kem còn nguyên vẹn ném thẳng vào thùng rác.
Không hề rơi một giọt nước mắt.
Sau khi mẹ được xe cấp cứu đưa vào phòng cấp cứu, bố cuối cùng cũng xuất hiện.
Cổ áo sơ mi của ông lệch sang một bên.
Mái tóc rối tung.
Trên trán và cổ đều là mồ hôi.
Ông chạy vội đến trước mặt tôi.
“An Nhiên, mẹ con thế nào rồi?”
Đầu tôi choáng váng dữ dội.
Sức lực còn sót lại cũng nhanh chóng biến mất.
Hai chân mềm nhũn, cơ thể tôi chậm rãi trượt xuống sàn.
Bố vội đưa tay ôm lấy tôi.
“An Nhiên, con đừng sợ.”
“Bố sẽ ở đây.”
“Bố sẽ bảo vệ cả hai mẹ con.”
Tôi dựa vào ông, dùng chút tỉnh táo cuối cùng để hỏi:
“Bố.”
“Rốt cuộc bố có từng yêu mẹ không?”
Nhưng tôi chưa kịp nghe câu trả lời.
Trước mắt đã tối sầm.
Tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
CUỐN SỔ BÌA ĐEN