Thủ tục ly hôn hoàn tất vào đầu mùa đông.
Bố không tranh chấp căn hộ.
Không yêu cầu chia khoản tiền trong thẻ của tôi.
Cũng không đòi lại những khoản chuyển khoản ghi trong cuốn sổ.
Có lẽ ông hiểu rằng dù lấy lại tiền, ông cũng không thể mua lại bất kỳ thứ gì.
Ngày nhận giấy chứng nhận ly hôn, mẹ mặc một chiếc áo khoác màu kem.
Vết thương trên trán đã lành, chỉ còn một vết sẹo mờ gần chân tóc.
Bà bước ra khỏi cơ quan đăng ký, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Tuyết đầu mùa đang rơi.
Tôi cầm ô chạy đến.
“Mẹ.”
“Lạnh không?”
“Không lạnh.”
Mẹ nhận ly cà phê nóng từ tay tôi.
Bố bước ra sau.
Ông cầm giấy ly hôn, đứng cách chúng tôi vài mét.
“Vãn Tình.”
Mẹ quay lại.
“Còn chuyện gì?”
“Anh có thể gặp An Nhiên không?”
Mẹ nhìn tôi.
“Chuyện này anh hỏi con bé.”
Bố bước đến.
“An Nhiên, bố biết bố không có tư cách yêu cầu con tha thứ.”
“Nhưng bố vẫn là bố của con.”
“Sau này con có chuyện gì, có thể gọi cho bố.”
Tôi hỏi:
“Bố còn tiền sao?”
Ông khựng lại.
Tôi mỉm cười.
“Trước đây bố luôn dùng tiền chứng minh mình có trách nhiệm.”
“Bây giờ bố không còn tiền nữa.”
“Bố định dùng gì?”
Bố nhìn tôi.
“Bố có thể dùng phần đời còn lại.”
“Nhưng con không muốn.”
Tôi không nói nặng lời.
Chỉ bình tĩnh nói:
“Bố có thể sống phần đời còn lại theo cách bố muốn.”
“Con cũng vậy.”
“Chúng ta không cần làm kẻ thù.”
“Nhưng cũng không thể quay lại như trước.”
Tôi khoác tay mẹ.
“Đi thôi.”
Bố đứng dưới tuyết.
Ông nhìn hai mẹ con chúng tôi rời đi.
Không đuổi theo.
Tối hôm ấy, mẹ mở một chai rượu vang.
Bà rót cho mình nửa ly, rót cho tôi một ly nước trái cây.
“Chúc mừng.”
Tôi nâng ly.
“Chúc mừng mẹ tự do.”
Mẹ cụng ly với tôi.
“Chúc mừng hai mẹ con mình sống sót.”
Chúng tôi nhìn nhau rồi cùng bật cười.
Sau đó lại cùng đỏ mắt.
Mẹ uống một ngụm rượu.
“An Nhiên.”
“Dạ?”
“Con có trách mẹ vì đã tái hôn với bố không?”
Tôi suy nghĩ một lúc.
“Trước đây có.”
“Nhưng bây giờ không.”
“Tại sao?”
“Vì nếu mẹ không quay lại, có lẽ mẹ vẫn sẽ nghĩ bố chỉ nhất thời hồ đồ.”
“Có lẽ mẹ sẽ nhớ những lúc bố tốt.”
“Có lẽ mẹ sẽ tiếc cả đời.”
“Tái hôn cho mẹ cơ hội nhìn rõ.”
“Rời đi lần này, mẹ sẽ không còn hy vọng nữa.”
Mẹ gật đầu.
“Đúng.”
“Lần đầu ly hôn, mẹ còn yêu ông ấy.”
“Mẹ rời đi vì quá đau.”
“Lần này mẹ rời đi vì không còn yêu.”
“Cảm giác rất khác.”
Tôi ôm lấy bà.
“Sau này mẹ có thể yêu người khác.”
Mẹ cười.
“Mẹ không vội.”
“Trước tiên mẹ muốn yêu bản thân.”