Một năm sau, tôi thi đỗ vào trường đại học mình mong muốn.
Ngày nhận giấy báo, mẹ ôm tôi khóc rất lâu.
Bà tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại nhà hàng ven sông.
Bạn bè, đồng nghiệp và dì Chu Mạn đều đến.
Bố cũng xuất hiện.
Không ai mời ông.
Ông đứng ngoài cửa, trên tay cầm một bó hoa và một chiếc hộp quà.
So với một năm trước, ông gầy đi rất nhiều.
Mái tóc hai bên thái dương đã bạc.
Ông không còn mặc những bộ vest đắt tiền.
Chỉ là áo khoác tối màu bình thường.
Nhìn thấy ông, nụ cười trên mặt mẹ nhạt đi.
Bố không bước vào.
Ông chỉ gọi tôi ra ngoài.
“Chúc mừng con.”
“Cảm ơn.”
Ông đưa chiếc hộp cho tôi.
“Đây là cây bút máy bố mua bằng tháng lương đầu tiên sau khi tìm được công việc mới.”
“Không đắt.”
“Nhưng bố hy vọng con có thể dùng khi đi học.”
Tôi nhìn hộp quà.
Sau đó nhận lấy.
Ánh mắt bố lập tức sáng lên.
“Con chịu nhận sao?”
Tôi mở hộp.
Cây bút rất đẹp.
Trên thân khắc hai chữ “An Nhiên”.
Tôi lấy bút ra, đặt vào túi áo của ông.
“Con nhận lời chúc.”
“Quà thì không cần.”
Ánh sáng trong mắt ông tắt đi.
“An Nhiên, con vẫn không thể tha thứ cho bố sao?”
Tôi nhìn ông.
“Bố cho rằng tha thứ nghĩa là gì?”
“Là quay lại làm một gia đình?”
“Là con gọi bố mỗi cuối tuần?”
“Là mẹ mời bố vào dự tiệc?”
Bố không trả lời.
Tôi nói:
“Con không còn hận bố.”
“Nhưng không hận không có nghĩa là muốn gần gũi.”
“Vết thương lành rồi vẫn để lại sẹo.”
“Không đau không có nghĩa là chưa từng bị thương.”
Bố siết chặt cây bút.
“Bố biết.”
“Bố chỉ muốn làm một chút gì đó cho con.”
“Vậy bố sống tốt đi.”
“Tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.”
“Đừng trông chờ mẹ và con giảm bớt cảm giác tội lỗi cho bố.”
Bố nhìn qua cánh cửa kính.
Mẹ đang cười nói với bạn bè.
Bà mặc một chiếc váy màu xanh đậm, thần sắc rạng rỡ.
Không còn người phụ nữ mặc đồ ngủ đứng trong mưa, run rẩy nhìn chồng rời đi.
“Cô ấy sống rất tốt.”
Bố khẽ nói.
“Đúng.”
“Không có bố, mẹ sống tốt hơn.”
Ông nhắm mắt.
Một lúc sau mới gật đầu.
“Bố hiểu.”
Trước khi rời đi, ông hỏi:
“An Nhiên, ngày đó trong bệnh viện, con hỏi bố có từng yêu mẹ không.”
“Bây giờ bố đã nghĩ ra câu trả lời.”
Tôi im lặng chờ.
“Bố từng yêu.”
“Nhưng bố không biết cách yêu.”
“Bố cho rằng chỉ cần trong lòng có cô ấy là đủ.”
“Sau này bố mới hiểu, tình yêu không nằm trong lòng.”
“Nó nằm ở mỗi lần lựa chọn.”
“Bố đã chọn sai quá nhiều lần.”
Tôi nhìn ông.
“Bố hiểu quá muộn.”
“Ừ.”
Ông mỉm cười cay đắng.
“Quá muộn.”
Bố xoay người rời khỏi nhà hàng.
Tôi đứng nhìn bóng lưng ông biến mất giữa dòng người.
Trong lòng không vui cũng không buồn.
Có vài người chỉ có thể đồng hành với ta trong một đoạn đời.
Họ từng rất quan trọng.
Nhưng khi đoạn đường kết thúc, điều tốt nhất có thể làm là không quay đầu.