Năm tôi hai mươi tám tuổi, thành phố xảy ra một trận giông rất lớn.
Sấm vang liên tục từ chiều đến đêm.
Mưa đập lên cửa kính như muốn phá vỡ cả căn nhà.
Tôi đang trên đường đi công tác về thì nhận được điện thoại của mẹ.
“An Nhiên, con đến đâu rồi?”
“Còn mười phút.”
“Mẹ đừng sợ.”
Đầu dây bên kia, mẹ cười.
“Mẹ không sợ.”
“Mẹ chỉ hỏi con có cần mẹ xuống đón không.”
“Không cần.”
“Con tự lên được.”
Khi thang máy mở, tôi nhìn thấy mẹ đang đứng trước cửa.
Bà vẫn xuống đón tôi.
Tôi chạy tới ôm lấy bà.
“Mẹ nói không sợ mà.”
“Mẹ không sợ sấm.”
Mẹ kéo vali giúp tôi.
“Mẹ sợ con đi mưa bị cảm.”
Chúng tôi vào nhà.
Trên bàn có canh nóng.
Ngoài cửa sổ, tia chớp xé ngang bầu trời.
Điện thoại tôi rung lên.
Là bố.
Ông nhắn:
“Bên ngoài đang có sấm.”
“Mẹ con có ổn không?”
Tôi đưa điện thoại cho mẹ xem.
Mẹ đọc xong, không trả lời.
Bà chỉ đặt thêm một chiếc bát trước mặt tôi.
“Ăn đi, nguội bây giờ.”
Tôi tắt màn hình.
Một lát sau, điện thoại lại sáng.
Bố gửi thêm:
“Bố nhớ hôm đó.”
“Bố xin lỗi.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Rồi xóa thông báo.
Có những lời xin lỗi đến quá muộn không phải vì chúng không chân thành.
Mà bởi người bị tổn thương đã tự mình vượt qua đoạn đường khó khăn nhất.
Họ không còn cần lời xin lỗi ấy nữa.
Ở một căn hộ nhỏ phía bên kia thành phố, có lẽ bố đang ngồi một mình nghe tiếng sấm.
Không còn ai gọi ông đến sửa bóng đèn.
Không còn ai chuyển cho ông một địa chỉ để chạy tới.
Cũng không còn người vợ run rẩy chờ ông quay về.
Đó không phải sự trả thù của mẹ.
Chỉ là kết quả của mỗi lần ông lựa chọn.
Từng lựa chọn nhỏ bé, lặp đi lặp lại, cuối cùng trở thành con đường không thể quay lại.
Mẹ múc canh cho tôi.
“Ngày mai con có phải đi làm sớm không?”
“Không.”
“Vậy ngủ thêm một chút.”
“Cuối tuần mình đi xem hoa nhé?”
“Được.”
Tôi tựa đầu lên vai mẹ.
Bên ngoài lại vang lên một tiếng sấm rất lớn.
Vai mẹ không còn run.
Bà chỉ đưa tay vuốt tóc tôi, giống như năm ấy trong chiếc taxi, bà đã dùng cả cơ thể bảo vệ tôi.
Nhưng lần này, không còn máu.
Không còn tiếng phanh xe.
Không còn cuộc gọi cầu cứu bị nghi ngờ.
Trong căn nhà sáng đèn chỉ có hai mẹ con tôi, một nồi canh nóng và tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ.
Tôi chợt nhớ lại câu mẹ từng nói:
“Tiền bạc đáng tin hơn tình yêu.”
Khi đó tôi tin là thật.
Sau này tôi mới hiểu, tiền không biết phản bội, nhưng cũng không thể ôm lấy một người đang sợ hãi.
Tình yêu có thể khiến con người đau đớn, nhưng tình yêu đúng đắn cũng có thể khiến một người mẹ dùng cả mạng sống để che chắn cho con mình.
Thứ không đáng tin chưa bao giờ là tình yêu.
Mà là những kẻ chỉ biết nói yêu, nhưng mỗi lần lựa chọn đều đặt người mình yêu ở cuối cùng.
Tôi ôm mẹ chặt hơn.
“Mẹ.”
“Ừ?”
“Con yêu mẹ.”
Mẹ bật cười.
“Biết rồi.”
“Con nói thật.”
“Mẹ cũng yêu con.”
Bà đặt tay lên đầu tôi.
“Nhưng mẹ sẽ không chỉ nói.”
“Mẹ sẽ dùng cả đời để chứng minh.”
Tôi nhắm mắt, lắng nghe nhịp tim bình ổn của bà.
Cuốn sổ bìa đen nằm trong ngăn kéo đã lâu không được mở.
Nó từng ghi lại từng lần một người đàn ông rời khỏi gia đình.
Từng khoản tiền.
Từng lời thất hứa.
Từng phần tình cảm chết đi.
Nhưng nó không còn cần thiết nữa.
Bởi vì từ ngày mẹ bước ra khỏi cuộc hôn nhân ấy, cuộc đời của chúng tôi không còn được tính bằng số lần người khác quay lưng.
Mà được tính bằng mỗi buổi sáng tỉnh dậy trong bình yên.
Mỗi bữa cơm có người thật lòng chờ đợi.
Mỗi lần sấm vang vẫn biết người bên cạnh sẽ không rời đi.
Và mỗi lần nhìn về phía trước, chúng tôi đều hiểu rõ một điều.
Không ai có thể cứu mình tốt hơn chính mình.
Không ai có quyền bắt mình phải chịu đựng nhân danh tình yêu.
Cũng không có cuộc hôn nhân nào đáng để một người đánh mất lòng tự trọng, tương lai và mạng sống.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa dần nhỏ lại.
Phía chân trời xuất hiện một đường sáng mờ.
Mẹ đứng dậy kéo rèm.
Ánh bình minh xuyên qua lớp mây đen, chiếu vào căn phòng.
Tôi nhìn vết sẹo mờ trên trán bà.
Đó không còn là dấu vết của một đêm bất hạnh.
Mà là bằng chứng rằng bà đã sống sót.
Rằng chúng tôi đã sống sót.
Rằng từ đống đổ nát của một gia đình, hai mẹ con tôi vẫn có thể xây dựng một mái nhà mới.
Không cần chờ ai quay về.
Không cần cầu xin ai lựa chọn.
Càng không cần dùng tiền để mua lại tình yêu.
Bởi vì lần này, chúng tôi đã chọn chính mình.
Và đó là lựa chọn đúng đắn nhất trong cuộc đời.
—Hoàn.