Sau khi hồi phục hoàn toàn, mẹ trở lại làm việc.
Bà không quay về Tống thị.
Một quỹ đầu tư từng nhiều lần mời bà đã đưa ra lời đề nghị mới.
Mẹ trở thành giám đốc quản lý rủi ro.
Chỉ trong hai năm, bà giúp công ty tránh được ba dự án có dấu hiệu gian lận.
Tên tuổi của bà dần được nhiều người biết đến trong giới tài chính.
Căn hộ trung tâm không còn chỉ là nơi trú ẩn.
Nó trở thành nhà của chúng tôi.
Mẹ thay toàn bộ rèm cửa.
Trồng hoa ngoài ban công.
Mua một chiếc đàn piano cũ.
Cuối tuần, bà học nấu những món trước đây chưa từng thử.
Có hôm món ăn cháy đen.
Hai mẹ con vừa ăn mì gói vừa cười đến đau bụng.
Dì Chu Mạn thường đến chơi.
Đồng nghiệp của mẹ cũng ghé qua.
Trong nhà lúc nào cũng có tiếng nói chuyện.
Mẹ không còn ngồi chờ một người không biết bao giờ trở về.
Bà cũng không còn giật mình mỗi khi điện thoại reo vào ban đêm.
Năm tôi học đại học thứ hai, mẹ thành lập một quỹ hỗ trợ khẩn cấp dành cho phụ nữ và trẻ em gặp khó khăn về viện phí.
Ngày quỹ chính thức hoạt động, phóng viên hỏi bà tại sao lại lựa chọn lĩnh vực này.
Mẹ nhìn tôi đang ngồi phía dưới.
Bà mỉm cười.
“Bởi vì nhiều năm trước, tôi từng ôm con gái sốt cao quỳ trước bác sĩ.”
“Tôi đã nghĩ nếu khi đó có người cho tôi vay tiền, dù phải làm việc cả đời để trả, tôi cũng chấp nhận.”
“Tôi không muốn bất kỳ người mẹ nào phải quỳ xuống chỉ vì không có tiền cứu con.”
Phóng viên hỏi:
“Có phải trải nghiệm ấy khiến bà tin rằng tiền bạc quan trọng hơn tình yêu?”
Mẹ suy nghĩ vài giây.
“Tiền rất quan trọng.”
“Nó mua được thuốc men, nơi ở và quyền lựa chọn.”
“Nhưng thứ thực sự cứu con người không phải tiền.”
“Là việc chúng ta có đủ năng lực và dũng khí để chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.”
“Không đặt hy vọng sống còn vào sự thương hại hay tình yêu của bất kỳ ai.”
Tôi ngồi bên dưới, mắt đỏ lên.
Năm đó, mẹ từng nói tiền đáng tin hơn tình yêu.
Bởi vì bà đã bị tình yêu phản bội.
Nhưng sau nhiều năm, bà không còn cần dùng tiền để chống lại tình yêu nữa.
Bà đã trở thành chỗ dựa của chính mình.
Bố không tái hôn.
Ông làm quản lý tài chính cho một doanh nghiệp nhỏ.
Lương không cao, nhưng đủ sống.
Mỗi tháng ông đều gửi cho tôi một khoản tiền.
Tôi chưa từng dùng.
Tất cả được giữ trong một tài khoản riêng.
Có lần mẹ hỏi:
“Con định trả lại sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Đây là trách nhiệm ông ấy nên thực hiện.”
“Con không từ chối.”
“Nhưng cũng không xem đó là tình yêu.”
Mẹ xoa đầu tôi.
“Con trưởng thành rồi.”
Tôi cười.
“Nhờ mẹ dạy tốt.”
Vào sinh nhật hai mươi lăm tuổi, tôi nhận được một lá thư của bố.
Không có quà.
Không có tiền.
Chỉ có vài dòng.
“An Nhiên.”
“Bố từng nghĩ điều đáng sợ nhất là mất hết tài sản.”
“Sau này mới biết, đáng sợ nhất là khi con gái gặp chuyện, người đầu tiên nó nghĩ đến không còn là bố.”
“Bố không cầu xin con tha thứ.”
“Bố chỉ mong con đừng trở thành người giống bố.”
“Đừng dùng lời hứa thay cho hành động.”
“Đừng dùng tình yêu để biện minh cho sự ích kỷ.”
“Chúc con bình an.”
Tôi đọc xong rồi gấp thư lại.
Không trả lời.
Nhưng cũng không ném đi.
Tôi đặt nó vào ngăn kéo dưới cùng.
Bên cạnh cuốn sổ bìa đen.
Cuốn sổ ấy mẹ đã đưa cho tôi giữ.
Trang cuối cùng vẫn là dòng chữ:
Tình cảm còn lại: Không.
Tôi lấy bút, viết thêm bên dưới.
Cuộc sống mới: Bắt đầu.