Sáng hôm sau, Tống thị tổ chức cuộc họp cổ đông bất thường.
Nguyên nhân là bài viết của bác dâu đã khiến giá cổ phiếu công ty giảm mạnh.
Ngân hàng tạm dừng giải ngân khoản vay sáu mươi triệu tệ.
Một số đối tác yêu cầu bố giải thích về quan hệ tài chính giữa ông và công ty của bác dâu.
Khi tôi và mẹ bước vào phòng họp, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.
Bố đứng bật dậy.
“Vãn Tình, sao em lại đến đây?”
Mẹ đặt một tập tài liệu lên bàn.
“Tôi là vợ hợp pháp của người bảo lãnh khoản vay.”
“Tài sản chung của tôi bị đem thế chấp.”
“Tôi không có quyền đến sao?”
Bác dâu ngồi bên tay phải bố.
Cô ta mặc bộ vest màu xám, vẻ yếu đuối trên mạng hoàn toàn biến mất.
“Vãn Tình, đây là cuộc họp công ty.”
“Chuyện gia đình nên giải quyết ở nhà.”
Mẹ nhìn cô ta.
“Bài viết của chị đưa chuyện gia đình lên mạng.”
“Bây giờ chị lại muốn giải quyết riêng?”
Chủ tịch hội đồng quản trị, cũng là chú ruột của bố, gõ bàn.
“Được rồi.”
“Vãn Tình, cô có gì muốn nói?”
Mẹ ra hiệu cho trợ lý bật màn hình.
Đầu tiên là toàn bộ cuốn sổ bìa đen.
Không phải vài trang bị cắt rời.
Mà là tất cả các ghi chép.
Mỗi cuộc gọi đều đi kèm thời gian chuyển tiền, lịch trình của bố và bằng chứng về việc ông bỏ lại mẹ con tôi.
Ngày tôi thi vào trường trọng điểm, bác dâu gọi bố đi sửa cửa sổ.
Ngày mẹ phẫu thuật u xơ, bác dâu gọi bố đi dự tiệc sinh nhật bạn mình.
Ngày giỗ bà ngoại, bác dâu gọi bố đưa cô ta đi chọn xe.
Ngày sinh nhật mẹ, cô ta gọi bố sửa ống nước.
Ngày tôi sốt cao, cô ta gọi vì sợ sấm.
Tổng cộng hai trăm tám mươi bảy lần trong vòng chưa đầy bảy tháng.
Phòng họp hoàn toàn im lặng.
Một cổ đông lớn tuổi cau mày.
“Hai trăm tám mươi bảy lần?”
“Gần như ngày nào cũng gọi?”
Mẹ đáp:
“Có ngày ba cuộc.”
Bác dâu lập tức nói:
“Những ghi chép này đều do cô tự viết.”
“Không thể chứng minh là thật.”
Mẹ bấm điều khiển.
Màn hình chuyển sang lịch sử cuộc gọi và sao kê ngân hàng.
Từng mốc thời gian trùng khớp hoàn toàn.
Sau đó là video từ camera hành lang bệnh viện vào ngày tôi sốt bốn mươi độ nhiều năm trước.
Trong đoạn video, mẹ ôm tôi quỳ trước bàn tiếp nhận.
Bố bế bác dâu đi ngang qua.
Ông không hề dừng lại.
Mặt bố trắng bệch.
Ông nhìn màn hình như không nhận ra người đàn ông lạnh lùng trong đó là chính mình.
Tiếp theo là đoạn ghi âm cuộc gọi sau tai nạn.
Giọng tôi khóc đến khàn đặc:
“Bố, chúng con gặp tai nạn rồi!”
“Mẹ chảy rất nhiều máu!”
Sau đó là câu hỏi của bố:
“An Nhiên, có phải mẹ con bảo con gọi cuộc điện thoại này không?”
Cả phòng họp chết lặng.
Bác dâu lập tức đứng dậy.
“Đây là ghi âm trái phép!”
Dì Chu Mạn bình tĩnh nói:
“Đoạn ghi âm do trung tâm cấp cứu trích xuất từ điện thoại của người gặp nạn và đã được công chứng.”
“Chúng tôi sử dụng để bảo vệ quyền lợi hợp pháp.”
Mẹ nhìn từng người trong phòng.
“Tôi công khai những thứ này không phải để chứng minh mình đáng thương.”
“Tôi chỉ muốn mọi người hiểu rõ.”
“Cuốn sổ không phải công cụ tống tiền.”
“Mỗi khoản tiền đều do Tống Cảnh Hoài tự nguyện chuyển sau khi ký thỏa thuận.”
“Tôi không ép buộc.”
“Tôi cũng chưa từng chủ động yêu cầu anh ấy rời nhà.”
“Người gọi anh ấy đi luôn là Trình Nhã Lan.”
Bác dâu cười lạnh.
“Cho dù như vậy thì sao?”
“Tiểu Cảnh tự nguyện chăm sóc tôi.”
“Cô không giữ được chồng mình, lại đổ lỗi cho người khác?”
Mẹ không nổi giận.
“Chị nói đúng.”
“Người đáng trách nhất là chồng tôi.”
Bố ngẩng phắt đầu.
Mẹ tiếp tục:
“Anh ấy có chân.”
“Có đầu óc.”
“Có quyền từ chối.”
“Không ai trói anh ấy đến nhà chị.”
“Tôi chưa từng định tha thứ cho anh ấy rồi chỉ trừng phạt riêng chị.”
“Cả hai người đều phải trả giá.”
Bác dâu siết chặt tay.
“Cô định làm gì?”
Mẹ chuyển sang tài liệu tiếp theo.
Trên màn hình xuất hiện hồ sơ của công ty vay vốn.
“Công ty Phục hồi Ánh Minh được thành lập ba tháng trước.”
“Vốn điều lệ năm mươi triệu tệ, nhưng số vốn thực nộp chỉ có hai trăm nghìn.”
“Người đại diện pháp luật là Lục Hạo.”
Một người đàn ông trong phòng họp đột nhiên biến sắc.
Mẹ nhìn bác dâu.
“Trình Nhã Lan, chị có muốn giải thích quan hệ giữa chị và Lục Hạo không?”
Bác dâu lập tức đáp:
“Anh ấy là đối tác.”
“Chỉ là đối tác?”
Trên màn hình xuất hiện hàng loạt ảnh.
Bác dâu và Lục Hạo cùng ra vào khách sạn.
Cùng đi nghỉ ở nước ngoài.
Cùng xem nhà.
Có bức ảnh còn được chụp từ bảy năm trước.
Một năm sau khi bác cả qua đời.
Cả phòng họp xôn xao.
Bố nhìn chằm chằm những bức ảnh.
“Nhã Lan…”
“Đây là gì?”
Bác dâu lùi lại.
“Không phải như em nghĩ.”
“Lục Hạo chỉ an ủi chị.”
“Chị quá cô đơn.”
“Chị chưa từng làm chuyện có lỗi với anh trai em khi anh ấy còn sống.”
Mẹ bấm sang bức ảnh tiếp theo.
Ngày chụp là ba tháng trước khi bác cả qua đời.
Trong ảnh, bác dâu đang hôn Lục Hạo trong bãi đỗ xe.
Bố như bị ai tát mạnh.
Ông lảo đảo vịn mép bàn.
“Trước khi anh trai tôi mất…”
“Cô đã ở bên hắn?”
Bác dâu không thể trả lời.
Mẹ nói:
“Lục Hạo từng là tài xế của anh trai anh.”
“Sau khi vụ cháy xảy ra, anh ta đột ngột nghỉ việc.”
“Trong tám năm, Trình Nhã Lan chuyển cho anh ta tổng cộng hơn hai mươi triệu tệ.”
“Công ty phục hồi chức năng chỉ là vỏ bọc.”
“Khoản vay sáu mươi triệu sau khi giải ngân sẽ được chuyển qua ba công ty trung gian rồi sang tài khoản ở nước ngoài.”
Chủ tịch đập mạnh bàn.
“Cảnh Hoài!”
“Cậu đã thẩm định dự án kiểu gì?”
Bố không nói được gì.
Ông chỉ nhìn bác dâu.
“Nhã Lan, cô nói trung tâm này là tâm nguyện của anh trai.”
“Cô nói muốn dùng tên anh ấy để giúp đỡ người bị thương.”
“Cô nói tất cả số tiền đều dùng cho dự án.”
Bác dâu chạy đến nắm tay ông.
“Tiểu Cảnh, em nghe chị giải thích.”
“Lục Hạo lừa chị.”
“Chị không biết những chuyện này.”
“Chị chỉ ký theo lời anh ta.”
Bố hất tay cô ta ra.
“Cô không biết?”
“Cô ở khách sạn với hắn suốt bảy năm cũng là bị lừa sao?”
“Cô chuyển hai mươi triệu cho hắn cũng là bị lừa?”
“Cô dùng cái chết của anh trai tôi ép tôi bảo lãnh sáu mươi triệu.”
“Cô còn dám nói không biết?”
Bác dâu bật khóc.
“Chị thật sự yêu anh trai em.”
“Sau khi anh ấy mất, chị quá đau khổ.”
“Chị chỉ muốn tìm một người dựa vào.”