“Năm 1996.”
“Khoản tiền thanh toán lô nguyên vật liệu đầu tiên.”
“Lại khớp.”
“Năm 2005.”
“Khoản ứng vốn xây nhà xưởng.”
“Tiếp tục khớp.”
Tôi càng nghe càng ngỡ ngàng.
“Mẹ…”
“Sao mẹ nhớ được nhiều như vậy?”
Mẹ cười.
“Mẹ không nhớ.”
“Mẹ chỉ ghi.”
…
Luật sư Chu hít sâu một hơi.
“Tôi từng nghĩ bà Trần giữ những quyển sổ này là để phòng thân.”
“Mãi đến khi đọc hết.”
“Tôi mới biết mình sai.”
Ông đặt một quyển sổ trước mặt tôi.
“Niệm Niệm.”
“Cô mở trang cuối đi.”
Tôi làm theo.
Trang giấy đã ngả vàng.
Nét chữ của mẹ vẫn ngay ngắn như ngày đầu.
Ở cuối trang chỉ có một dòng.
Nếu sau này già rồi, lỡ quên mình đã sống thế nào thì mở ra đọc.
Tôi chết lặng.
Không phải chứng cứ.
Không phải bằng chứng kiện tụng.
Mà chỉ là…
Một cách để mẹ lưu giữ cả cuộc đời mình.
Tôi ngẩng đầu.
Đôi mắt đã đỏ hoe.
“Mẹ…”
“Vậy tại sao…”
“Mẹ lại giao tất cả cho luật sư?”
Mẹ im lặng một lúc lâu.
Rồi mới chậm rãi đáp.
“Bởi vì có người nói.”
“Mẹ chẳng đóng góp gì cho gia đình này.”
“Nếu ngay cả mẹ cũng không chứng minh được…”
“Sau này còn ai tin nữa?”
…
Đúng lúc ấy.
Một nữ trợ lý bước nhanh vào.
“Luật sư Chu.”
“Đã có kết quả.”
Cô đặt lên bàn một tập tài liệu mới in.
Luật sư Chu mở ra.
Khóe môi dần cong lên.
“Bà Trần.”
“Có tin tốt.”
Ông đưa tài liệu cho mẹ.
“Tất cả dữ liệu ngân hàng mà bà lưu đều khớp.”
“Sai số…”
“Bằng không.”
Tôi nhìn chằm chằm con số trên báo cáo.
Không thể tin nổi.
Bốn mươi lăm năm.
Hàng nghìn khoản thu chi.
Không sai lấy một lần.
Luật sư Chu bật cười.
“Tôi làm nghề này hai mươi ba năm.”
“Lần đầu tiên gặp một người cẩn thận đến mức này.”
“Nói thật.”
“Nếu không phải tận mắt nhìn thấy.”
“Tôi cũng không tin.”
…
Cùng lúc đó.
Ở tập đoàn Trần thị.
Bầu không khí hoàn toàn khác.
Bố tôi vừa bước vào phòng họp thì trưởng phòng tài chính đã vội vàng chạy tới.
“Chủ tịch Trần.”
“Không ổn rồi.”
“Cơ quan thuế yêu cầu bổ sung toàn bộ hồ sơ góp vốn ban đầu.”
Bố nhíu mày.
“Không phải đã nói thất lạc rồi sao?”
“Họ nói…”
“Nếu thất lạc.”
“Phải giải trình nguyên nhân.”
“Sau đó đối chiếu với dữ liệu lưu trữ.”
Bố cười nhạt.
“Đối chiếu thì đối chiếu.”
“Có gì phải sợ?”
Đúng lúc ấy.
Luật sư riêng của ông bước vào.
Vẻ mặt nghiêm trọng khác hẳn mọi ngày.
“Anh Trần.”
“Chúng ta cần nói chuyện.”
Hai người bước vào văn phòng.
Cửa vừa đóng lại.
Luật sư đã đặt ngay một bản photo lên bàn.
“Đây là bản sao giấy cam kết.”
“Tôi xem rồi.”
Bố cười.
“Một tờ giấy cũ thôi.”
“Không đáng lo.”
Luật sư lắc đầu.
“Điều đáng lo…”
“Không phải tờ giấy.”
“Mà là người giữ nó.”
Bố khựng lại.
“Ý anh là sao?”
“Tôi đã tìm hiểu.”
“Bốn mươi lăm năm qua.”
“Vợ cũ của anh có thói quen ghi chép tất cả.”
“Bên phía họ không chỉ có một tờ giấy.”
“Mà là…”
“Một hệ thống chứng cứ hoàn chỉnh.”
Nụ cười trên mặt bố dần tắt.
Ông cầm điếu thuốc.
Bật lửa mấy lần.
Đều không châm được.
“Không thể nào.”
“Bà ấy chỉ là một nhân viên văn phòng.”
“Làm sao hiểu pháp luật?”
Luật sư nhìn ông.
“Không cần hiểu pháp luật.”
“Chỉ cần hiểu sự thật.”
Câu nói ấy khiến căn phòng chìm vào im lặng.
…
Buổi chiều.
Tôi và mẹ vừa về đến nhà thì điện thoại của bà vang lên.
Là số lạ.
Mẹ nhấn nghe.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng đàn ông trầm thấp.
“Lâm Vân.”
“Đã lâu không gặp.”
Mẹ bình tĩnh đáp.
“Có chuyện gì?”
“Là tôi.”
Trần Kiến Quốc.
Tôi lập tức nhìn sang mẹ.
Bố hắng giọng.
“Tối nay…”
“Chúng ta gặp nhau nói chuyện.”
Mẹ không hỏi lý do.
Chỉ nhàn nhạt đáp.
“Được.”
“Ở đâu?”
“Quán trà Vân Sơn.”
“Bảy giờ.”
Mẹ cúp máy.
Tôi sốt ruột.
“Mẹ.”
“Ông ấy chắc chắn biết chuyện rồi.”
Mẹ mỉm cười.
“Ừ.”
“Biết rồi.”
“Vậy mẹ vẫn đi?”
“Đương nhiên.”
“Tại sao?”
Mẹ nhìn chiếc hộp sắt đặt trên kệ.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Bởi vì…”
“Đã đến lúc.”
“Để ông ấy biết.”
“Suốt bốn mươi lăm năm.”
“Người thực sự tính toán.”
“Không phải là ông ấy.”
“Mà là mẹ.”
Ngoài cửa sổ.
Bầu trời vốn trong xanh bỗng bị mây đen phủ kín.
Một cơn giông mùa hạ đang lặng lẽ kéo đến.
Giống hệt trận bão sắp ập xuống cuộc đời bố tôi.