Bảy giờ tối.
Quán trà Vân Sơn.
Tôi nhất quyết đi cùng mẹ.
Nhưng bà chỉ lắc đầu.
“Con ở ngoài đợi.”
“Có chuyện gì mẹ gọi ngay.”
“Mẹ…”
“Tin mẹ.”
Chỉ hai chữ ấy khiến tôi không nói thêm được gì.
Mẹ bước vào phòng trà số tám.
Cánh cửa khép lại.
Qua ô cửa kính mờ, tôi chỉ nhìn thấy bóng lưng của hai người ngồi đối diện nhau.
…
Trong phòng.
Bố tôi đã đến trước.
Trên bàn là ấm trà Long Tỉnh vừa pha.
Ông rót một chén, đẩy về phía mẹ.
“Uống đi.”
Mẹ không động vào.
“Có chuyện gì thì nói.”
Bố nhìn bà rất lâu.
Đây là lần đầu tiên sau khi ly hôn, ông mới nhìn thẳng vào mẹ.
Ông chợt nhận ra.
Người phụ nữ trước mặt dường như khác hẳn.
Không còn vẻ nhẫn nhịn.
Không còn ánh mắt luôn tìm cách chiều theo ý ông.
Bà chỉ bình thản ngồi đó.
Bình thản đến mức khiến ông thấy xa lạ.
“Lâm Vân.”
Ông mở lời.
“Cô đang điều tra tôi?”
Mẹ mỉm cười.
“Tôi điều tra ông?”
“Hay là ông sợ điều gì?”
Bố hơi cứng họng.
“Tôi chỉ muốn hỏi.”
“Những giấy tờ kia…”
“Ở đâu ra?”
“Ông nói giấy nào?”
“Đừng giả vờ.”
Giọng bố bắt đầu mất kiên nhẫn.
“Giấy góp vốn.”
“Giấy cam kết.”
“Những hóa đơn.”
“Còn cả…”
Ông dừng lại.
“…những quyển sổ.”
Mẹ nhấp một ngụm trà.
“Tôi giữ.”
“Bốn mươi lăm năm.”
Bố siết chặt bàn tay.
“Tại sao?”
“Tại sao giữ lâu như vậy?”
“Tôi tưởng…”
“Ông tưởng tôi ngu?”
Mẹ cắt ngang.
Giọng bà vẫn rất nhẹ.
Nhưng từng chữ đều như lưỡi dao.
“Tôi chỉ có thói quen lưu lại những gì thuộc về mình.”
“Có gì sai sao?”
Bố im lặng.
Lần đầu tiên trong đời.
Ông không biết phải đáp thế nào.
…
Sau vài phút.
Ông cố nở nụ cười.
“Lâm Vân.”
“Dù sao chúng ta cũng từng là vợ chồng.”
“Có cần làm đến mức này không?”
Mẹ nhìn ông.
“Làm đến mức nào?”
“Khởi kiện.”
“Đòi chia tài sản.”
“Lật lại chuyện bốn mươi lăm năm trước.”
“Tôi chưa từng nói sẽ khởi kiện.”
“Nhưng…”
“Tôi chỉ muốn lấy lại thứ vốn thuộc về mình.”
Bố chợt cười lạnh.
“Bao nhiêu năm rồi.”
“Cô vẫn còn để bụng?”
“Không.”
Mẹ đặt chén trà xuống.
“Tôi chỉ không muốn con gái mình nghĩ mẹ nó sống cả đời mà chẳng có chút giá trị nào.”
Câu nói ấy khiến bố khựng lại.
…
Đúng lúc đó.
Điện thoại của bố rung lên.
Là Lưu Viên.
Ông nhìn màn hình.
Theo bản năng muốn tắt máy.
Mẹ khẽ cười.
“Nghe đi.”
“Không cần ngại.”
Bố chần chừ vài giây rồi bắt máy.
“A lô?”
Giọng Lưu Viên ngọt ngào vang lên.
“Anh đang ở đâu vậy?”
“Em chọn được biệt thự rồi.”
“Cuối tuần mình ký hợp đồng nhé?”
Bố liếc nhìn mẹ.
“Để sau hãy nói.”
“Không được.”
“Người ta giữ căn đó đến mai thôi.”
“À đúng rồi…”
Lưu Viên cười khúc khích.
“Chiếc Porsche em thích màu trắng.”
“Anh mua luôn nhé.”
“Xe của em cũ quá rồi.”
Bố cau mày.
“Để tính sau.”
“Sao lại để sau?”
“Anh nói ly hôn rồi thì tiền đều là của anh mà.”
“Anh còn bảo sau này mọi thứ đều để em quản.”
Tôi đứng ngoài cửa.
Dù không nghe rõ.
Nhưng nhìn sắc mặt bố càng lúc càng khó coi.
Mẹ vẫn bình thản uống trà.
Cuộc gọi kết thúc.
Trong phòng lại rơi vào im lặng.
Mẹ khẽ hỏi.
“Cô ấy tiêu tiền nhanh thật.”
Bố gượng cười.
“Đàn bà trẻ con thôi.”
“Thích gì mua nấy.”
“Ông từng nói với tôi.”
“Một đồng cũng phải tính.”
Mẹ nhìn thẳng vào mắt ông.
“Thì ra…”
“Cũng có người khiến ông sẵn sàng tiêu tiền.”
Bố cúi đầu.
Không đáp.
…
Cuộc gặp kết thúc chóng vánh.
Ra khỏi quán trà.
Mẹ chỉ nói với tôi.
“Về thôi.”
“Ông ấy…”
“Đã bắt đầu rối.”
“Nhưng vẫn chưa đủ.”
Tôi gật đầu.
Trong lòng lại dấy lên một cảm giác bất an.
…
Ba ngày sau.
Tôi tan làm sớm.
Đi ngang trung tâm thương mại Vạn Đạt thì nhìn thấy một bóng người quen.
Lưu Viên.
Cô ta mặc váy hàng hiệu mới tinh.
Tay xách chiếc túi trị giá cả trăm nghìn tệ.
Nhưng…
Người đi cùng không phải bố.
Là một chàng trai khoảng hai mươi tám, hai mươi chín tuổi.
Cao ráo.
Ăn mặc thời thượng.
Hai người khoác tay nhau vô cùng thân mật.
Tôi sững người.
Theo bản năng, tôi kéo mũ áo xuống rồi đi theo.
Hai người bước vào một quán cà phê.
Tôi ngồi bàn phía sau.
Khoảng cách đủ gần để nghe được cuộc trò chuyện.
Người đàn ông trẻ cười.
“Lão già đó tin em thật à?”
Lưu Viên bật cười.
“Tin chứ.”
“Ông ta tưởng mình vẫn còn hấp dẫn lắm.”
“Em nói gì cũng nghe.”
“Thế biệt thự?”
“Đương nhiên phải mua.”
“Còn Porsche?”
“Cũng phải mua.”
“Không moi được tiền bây giờ thì đợi đến bao giờ?”
Hai người nhìn nhau cười lớn.
Người đàn ông trẻ đưa tay véo nhẹ má Lưu Viên.
“Em đúng là cao tay.”
“Đợi lấy được tài sản.”
“Mình ra nước ngoài.”
“Bỏ mặc lão ta.”
Lưu Viên dựa đầu vào vai hắn.
“Yên tâm.”
“Chỉ cần ông ta bán căn nhà.”
“Tiền vào tay.”
“Là xong.”
Tôi siết chặt điện thoại.
Máu trong người như sôi lên.
Thì ra…
Đây mới là bộ mặt thật của cô ta.
Tôi lặng lẽ mở camera.
Bấm chụp.
Một tấm.
Hai tấm.
Ba tấm.
Rồi chuyển sang quay video.
Toàn bộ đoạn đối thoại.
Cả cảnh hai người ôm hôn.
Đều được ghi lại rõ ràng.
Đúng lúc tôi chuẩn bị rời đi.
Điện thoại bỗng rung lên.
Là mẹ.
“Con đang ở đâu?”
“Mẹ…”
Tôi hạ giọng.
“Con vừa bắt được một món quà rất lớn.”
“Món quà gì?”
“Tặng cho bố.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Mẹ chỉ nhẹ nhàng nói.
“Đừng manh động.”
“Đem về.”
“Mẹ sẽ dạy con…”
“Cách khiến một người nhìn rõ sự thật.”
Tôi nhìn bức ảnh trên màn hình.
Khóe môi khẽ nhếch lên.
Có lẽ…
Ngày bố tôi tỉnh mộng.
Không còn xa nữa.