
Nguyệt Mộng Thư
Bố mẹ tôi sống kiểu ai tiêu nấy trả suốt 45 năm. Bố kiếm 5 triệu tệ mỗi năm nhưng chưa từng đưa mẹ một đồng. Đúng ngày nghỉ hưu, ông đòi ly hôn. Mẹ bình thản ký tên, chỉ nói một câu: “Bảy ngày nữa, nhớ nhận chuyển phát.” Trước cổng Cục Dân chính, bố tôi cười tươi, nhét giấy chứng nhận ly hôn vào túi áo. “Tự do rồi!” Ông phủi phủi bộ vest, từ đầu đến cuối chẳng buồn nhìn mẹ lấy một lần. Bốn mươi lăm năm. Bốn mươi lăm năm sống theo kiểu ai tiêu nấy trả, ông chưa từng đưa mẹ tôi một đồng nào. Tiền điện nước chia đôi. Tiền chợ chia đôi. Học phí của tôi, ông chỉ chịu một nửa. Ốm đau nhập viện, ai dùng người nấy trả. Ông có thu nhập hằng năm năm triệu tệ. Mẹ chỉ kiếm được bốn nghìn tệ một tháng. Ông lái Mercedes. Mẹ chen chúc trên xe buýt. Ông mặc Armani. Chiếc áo lông vũ của mẹ mặc suốt tám năm vẫn chưa thay. Bây giờ, vừa nghỉ hưu, việc đầu tiên ông làm là đòi ly hôn. “Nhà đứng tên tôi, xe là của công ty, tiền ai người nấy giữ. Cô lấy gì mà chia?” Tôi siết chặt hai nắm tay. Thế nhưng mẹ kéo tôi lại, mỉm cười. “Niệm Niệm, đừng nóng.” “Bảy ngày nữa, nhớ nhận chuyển phát.”
Đăng nhập để bình luận
FullTạ Đình Phong
1 chương