Bố tôi ngồi chết lặng trong xe.
Ba tấm ảnh trên điện thoại giống như ba cái tát giáng thẳng vào mặt ông.
Ảnh thứ nhất.
Lưu Viên khoác tay người đàn ông trẻ, nở nụ cười mà ông chưa từng thấy.
Ảnh thứ hai.
Hai người ôm nhau ngay trước cửa khách sạn.
Ảnh thứ ba.
Nụ hôn kéo dài dưới ánh đèn bãi đỗ xe.
Ngón tay bố run lên.
Ông lập tức bấm gọi cho Lưu Viên.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
“Anh?”
“Em đang ở đâu?”
“Ở nhà chứ đâu.”
Giọng cô ta vẫn ngọt ngào như mọi khi.
“Có chuyện gì sao?”
Bố nhìn chằm chằm vào tấm ảnh.
“Cô nói thật đi.”
“Hôm nay cô đi với ai?”
Lưu Viên khựng lại trong chốc lát.
Rồi bật cười.
“Anh đang ghen à?”
“Em đi gặp khách hàng.”
“Khách hàng?”
“Ừ.”
“Khách hàng nào ôm eo cô?”
Đầu dây bên kia bỗng im bặt.
Chỉ vài giây sau, Lưu Viên cười gượng.
“Anh nghe ai nói linh tinh vậy?”
“Không có chuyện đó.”
Bố cúp máy.
Lần đầu tiên trong nhiều năm, ông không còn đủ kiên nhẫn nghe thêm một lời giải thích.
Ông ngả người ra ghế.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Một cơn gió lạnh thổi qua cửa kính.
Ông chợt nhớ đến ngày ly hôn.
Ngày ấy, chính ông đã cười thật lớn trước cổng Cục Dân chính.
“Tự do rồi!”
Bây giờ nghĩ lại.
Nụ cười ấy giống như một trò cười.
…
Tối hôm đó.
Tôi đang ngồi cùng mẹ xem tivi thì chuông cửa vang lên.
Mở cửa.
Là bố.
Ông đứng ngoài hành lang.
Bộ vest nhăn nhúm.
Ánh mắt mệt mỏi.
Tôi vô thức chắn trước cửa.
“Ông đến làm gì?”
Ông nhìn tôi.
“Cho bố vào một lát.”
“Không tiện.”
“Tôi muốn gặp mẹ con.”
“Mẹ tôi không có gì để nói với ông.”
Trong phòng, mẹ nghe thấy tiếng động liền bước ra.
Bà nhìn bố.
Vẫn bình tĩnh như mọi lần.
“Niệm Niệm.”
“Để ông ấy vào.”
Tôi miễn cưỡng tránh sang một bên.
Bố bước vào.
Đây là lần đầu tiên sau ly hôn ông trở lại căn nhà này.
Căn nhà vẫn sạch sẽ.
Bàn ăn vẫn có bình hoa nhỏ mẹ tự cắm.
Mọi thứ đều giống trước đây.
Chỉ khác…
Ông không còn là chủ nhân của nơi này nữa.
…
Ba người ngồi đối diện.
Không ai lên tiếng.
Một lúc lâu sau.
Bố mới khàn giọng.
“Lâm Vân.”
“Cô…”
“Có biết chuyện của Lưu Viên không?”
Mẹ ngẩng đầu.
“Biết chuyện gì?”
“Cô ấy…”
Bố cười khổ.
“Có người khác.”
Mẹ chỉ khẽ gật đầu.
“Tôi biết.”
Bố sững sờ.
“Lại biết?”
“Tôi còn biết.”
“Mối quan hệ ấy bắt đầu trước khi cô ta quen ông.”
Bố như bị sét đánh.
“Không thể nào!”
“Tôi không lừa ông.”
Mẹ nhẹ nhàng đáp.
“Người trẻ trong ảnh tên Trương Hạo.”
“Hai người quen nhau bốn năm.”
“Ông chỉ là người đến sau.”
Tôi nhìn mẹ đầy kinh ngạc.
“Mẹ…”
“Sao mẹ biết?”
Mẹ không trả lời.
Bà chỉ lấy chiếc hộp sắt từ trong tủ ra.
Đặt lên bàn.
Bố nhìn chiếc hộp.
Trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.
“Mấy hôm nay…”
“Tôi cứ nghĩ mãi.”
“Trong đó rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật.”
Mẹ mở nắp hộp.
Nhưng lần này.
Bà không lấy giấy tờ pháp lý.
Mà lấy ra một quyển sổ bìa xanh.
Đó là quyển đầu tiên.
Quyển đã theo mẹ suốt bốn mươi lăm năm.
“Mở ra xem đi.”
Bố ngập ngừng nhận lấy.
Ông vốn nghĩ.
Bên trong sẽ là những lời oán trách.
Hay những dòng trách móc.
Thế nhưng.
Trang đầu tiên chỉ viết.
Hôm nay kết hôn. Mong gia đình nhỏ của mình sẽ thật hạnh phúc.
Bố khựng lại.
Ông lật sang trang tiếp theo.
Hôm nay anh ấy sốt. Mình xin nghỉ làm để chăm.
Một trang khác.
Anh ấy ký được hợp đồng đầu tiên. Tối nay nấu thêm món anh thích.
Lại một trang khác.
Hôm nay công ty lỗ. Đừng để anh biết mình đã bán vàng cưới. Anh sẽ áy náy.
Tay bố bắt đầu run.
Ông lật nhanh hơn.
Hôm nay Niệm Niệm biết đi. Anh bận họp nên không về kịp. Mình quay video để tối cho anh xem.
…
Hôm nay anh uống nhiều. Đầu sẽ đau. Mai nhớ nấu canh giải rượu.
…
Hôm nay sinh nhật anh. Anh quên mất. Mình cũng không nhắc, chỉ mong anh ăn bữa cơm ngon.
…
Không có một câu nào trách móc.
Không có một dòng nào oán hận.
Toàn bộ cuốn sổ.
Đều là những điều mẹ âm thầm ghi lại.
Bố càng đọc.
Nước mắt càng rơi.
Ông bỗng khựng lại ở một trang được đánh dấu.
Đó là năm công ty vượt qua khủng hoảng.
Mẹ viết.
Anh ấy cười rồi. Thật tốt. Chỉ cần anh còn cười, những gì mình làm đều đáng.
Bố che mặt.
Vai run lên dữ dội.
Lần đầu tiên trong cuộc đời.
Tôi thấy người đàn ông luôn cao ngạo ấy khóc.
Ông nghẹn ngào.
“Tại sao…”
“Tại sao cô chưa từng nói?”
Mẹ mỉm cười.
“Nói để làm gì?”
“Nếu nói ra rồi mới làm.”
“Thì đó là kể công.”
“Còn mẹ…”
“Chỉ muốn cả nhà được bình yên.”
Cả căn phòng chìm trong im lặng.
Tôi cũng không cầm được nước mắt.
Hóa ra.
Điều đau nhất.
Không phải là mẹ chịu bao nhiêu cực khổ.
Mà là suốt bốn mươi lăm năm.
Bà chưa từng xem những hy sinh ấy là công lao.
Bố chậm rãi khép cuốn sổ.
Đột nhiên.
Ông đứng dậy.
Rồi…
Trước ánh mắt kinh ngạc của tôi.
Người đàn ông từng kiêu ngạo cả đời ấy.
Từ từ quỳ xuống trước mặt mẹ.
“Xin lỗi…”
“Tôi…”
“Thật sự sai rồi…”
Nước mắt ông rơi xuống nền gạch.
“Mấy chục năm nay…”
“Tôi chưa từng hiểu cô.”
Tôi siết chặt bàn tay.
Trong lòng không hề thấy hả hê.
Chỉ thấy nghẹn.
Mẹ nhìn người đàn ông đang quỳ trước mặt rất lâu.
Ánh mắt bà không còn hận.
Cũng chẳng còn oán.
Chỉ còn sự bình thản sau khi đã buông xuống tất cả.
Một lúc sau.
Bà chậm rãi đứng dậy.
Đi đến trước mặt bố.
Tôi nín thở.
Tưởng rằng mẹ sẽ đỡ ông lên.
Hoặc tha thứ.
Nhưng không.
Mẹ chỉ nhìn ông thật lâu rồi nhẹ nhàng nói.
“Muốn tôi tha thứ.”
“Có thể.”
“Nhưng trước khi nói đến chuyện của chúng ta…”
“Bốn mươi lăm năm qua.”
“Ông còn nợ rất nhiều người một lời xin lỗi.”
Bố ngẩng đầu.
Trong đôi mắt đỏ hoe hiện lên sự ngỡ ngàng.
“Còn… ai nữa?”
Mẹ khẽ khép cuốn sổ lại.
“Nợ con gái.”
“Nợ cha mẹ tôi.”
“Nợ những người từng cùng ông gây dựng công ty.”
“Và…”
“Bản thân ông.”
“Đến khi nào ông thật sự hiểu mình đã đánh mất điều gì.”
“Chúng ta hãy nói tiếp.”
Ngoài cửa sổ.
Những cơn mưa đầu hạ lặng lẽ rơi xuống.
Giống như đang gột rửa lớp bụi phủ kín suốt bốn mươi lăm năm.
Nhưng cả tôi và bố đều hiểu.
Đó mới chỉ là sự khởi đầu.