Sau đêm ấy, bố không xuất hiện thêm một lần nào nữa.
Ông không gọi điện.
Không nhắn tin.
Cũng không đến tìm mẹ.
Tôi từng nghĩ, có lẽ ông chỉ xúc động nhất thời.
Giống như rất nhiều lần trước đây.
Nhưng lần này.
Tôi đã nhầm.
…
Một tuần sau.
Trên bản tin tài chính của thành phố xuất hiện một tin tức gây xôn xao.
Chủ tịch Trần Kiến Quốc chủ động từ chức toàn bộ chức vụ tại Tập đoàn Trần thị.
Không lâu sau.
Trang web chính thức của công ty đăng tải một bức thư xin lỗi.
Người ký tên.
Là bố tôi.
Trong thư, ông công khai thừa nhận rằng trong quá trình khởi nghiệp, ông đã nhận được sự giúp đỡ to lớn từ vợ là bà Lâm Vân và gia đình bên ngoại.
Ông xin lỗi vì đã để sự hy sinh ấy bị lãng quên suốt bốn mươi lăm năm.
Cuối thư còn có một câu.
“Thành công lớn nhất đời tôi không phải xây dựng được một công ty, mà là từng có một người vợ sẵn sàng đồng hành cùng tôi. Điều đáng tiếc nhất là tôi nhận ra điều đó quá muộn.”
Bài viết vừa đăng chưa đầy một giờ đã lan truyền khắp nơi.
Rất nhiều người từng làm việc cùng bố năm xưa đều để lại bình luận.
“Cuối cùng cũng nói ra sự thật.”
“Tôi từng làm ở xưởng cũ, đúng là chị Lâm đã thức trắng nhiều đêm ghi sổ.”
“Tôi còn nhớ chị ấy bán cả vàng cưới để cứu công ty.”
Có người còn đăng lại những bức ảnh cũ.
Trong ảnh.
Mẹ mặc chiếc áo sơ mi đã bạc màu, ngồi dưới ánh đèn ghi chép sổ sách.
Phía sau là bố đang bàn việc với khách hàng.
Bao nhiêu năm qua.
Người ta chỉ nhìn thấy người đứng phía trước.
Đến hôm nay mới biết.
Người đứng phía sau mới là người chống đỡ tất cả.
…