Tôi theo mẹ xuống lầu.
Trong đầu vẫn quanh quẩn câu nói của luật sư Chu.
“Người duy nhất biết toàn bộ sự thật.”
Rốt cuộc là ai?
Một chiếc sedan màu đen đỗ dưới gốc cây ngô đồng trước khu chung cư.
Bên cạnh xe là một người đàn ông ngoài bảy mươi tuổi, mái tóc đã bạc gần hết nhưng dáng người vẫn thẳng tắp. Trên tay ông cầm một chiếc cặp da cũ kỹ, ánh mắt dừng lại trên mẹ rất lâu.
Ông khẽ thở dài.
“Tiểu Vân.”
Đã rất nhiều năm rồi, tôi mới thấy có người gọi mẹ bằng cái tên ấy.
Mẹ mỉm cười.
“Chú Lưu.”
Hai người chỉ chào nhau bằng một câu đơn giản, nhưng tôi lại cảm nhận được một khoảng thời gian dài đằng sau cái gật đầu ấy.
Luật sư Chu chủ động giới thiệu.
“Đây là ông Lưu Quốc Đống, nguyên là cổ đông sáng lập của công ty Trần thị.”
Tôi ngẩn người.
Công ty của bố?
Vậy sao tôi chưa từng nghe nhắc đến người này?
Ông Lưu nhìn tôi, cười hiền.
“Cháu là Niệm Niệm phải không? Lần cuối chú gặp cháu, cháu còn nằm trong nôi.”
Tôi lễ phép chào hỏi.
Ông khẽ gật đầu rồi nhìn sang mẹ.
“Xin lỗi.”
“Đáng lẽ ta nên đến sớm hơn.”
Mẹ lắc đầu.
“Không muộn.”
“Đúng lúc.”
…
Bốn người ngồi trong quán trà đối diện khu chung cư.
Ông Lưu lấy từ trong cặp da ra một chiếc phong bì đã úa màu.
Từng động tác của ông đều rất cẩn thận, giống như đang nâng một món đồ vô cùng quý giá.
“Tiểu Vân.”
“Ta giữ thứ này bốn mươi lăm năm.”
“Mãi đến hôm nay mới có cơ hội trả lại cho cháu.”
Mẹ nhận lấy.
Đôi mắt khẽ rung lên.
Tôi nhìn thấy bên trong là một tờ giấy viết tay.
Mực đã nhạt.
Nhưng vẫn còn đọc được.
“Mẹ…”
“Đây là gì?”
Mẹ không trả lời.
Bà đưa tờ giấy cho tôi.
Vừa nhìn dòng đầu tiên, tim tôi như ngừng đập.
Giấy xác nhận góp vốn.
Phía dưới là hai cái tên.
Trần Kiến Quốc.
Lâm Vân.
Tôi trợn tròn mắt.
“Bố… và mẹ cùng góp vốn?”
Ông Lưu gật đầu.
“Không sai.”
“Nhưng sau này, không ai còn nhắc đến chuyện đó nữa.”
Tôi càng nghe càng khó hiểu.
“Không phải công ty là do bố một tay gây dựng sao?”
Ông Lưu bật cười.
Nụ cười ấy đầy chua chát.
“Một tay gây dựng?”
“Đó là câu chuyện người ngoài vẫn kể.”
“Nhưng sự thật…”
Ông nhìn mẹ.
“…lại hoàn toàn khác.”
…
Ông bắt đầu kể.
Bốn mươi lăm năm trước.
Bố tôi chỉ là một nhân viên kỹ thuật bình thường.
Lương không cao.
Trong khi đó, mẹ vừa tốt nghiệp trường kế toán với thành tích xuất sắc.
Hai người kết hôn chưa đầy một năm thì bố nảy ra ý định mở công ty.
Khi ấy.
Không một ngân hàng nào chịu cho vay.
Cũng chẳng ai tin một chàng trai trẻ có thể thành công.
“Tất cả mọi người đều phản đối.”
“Chỉ có Tiểu Vân.”
Ông Lưu chậm rãi nhấp một ngụm trà.
“Cô ấy là người đầu tiên nói với Trần Kiến Quốc.”
‘Anh cứ làm đi.’
‘Em tin anh.’
Tôi bất giác nhìn mẹ.
Bà chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Ông Lưu tiếp tục.
“Nhưng tin tưởng thôi thì chưa đủ.”
“Muốn mở công ty phải có vốn.”
“Lúc đó, Tiểu Vân mang toàn bộ của hồi môn ra.”
“Bán luôn số vàng cưới.”
“Còn vay thêm tiền từ nhà ngoại.”
Tôi nắm chặt ly nước.
“Mẹ…”
Ông Lưu khẽ gật đầu.
“Tổng cộng ba mươi hai nghìn tệ.”
“Thời điểm ấy, đó là gần như toàn bộ tài sản của cô ấy.”
Tôi quay sang mẹ.
“Những chuyện này…”
“Sao mẹ chưa từng kể?”
Mẹ cười nhạt.
“Kể để làm gì?”
“Tiền đã bỏ ra rồi.”
“Nhắc lại cũng đâu lấy về được.”
Câu nói nhẹ như gió.
Nhưng tôi nghe mà sống mũi cay xè.
…
Ông Lưu mở chiếc cặp da lần nữa.
Lần này là một xấp ảnh cũ.
Ảnh đầu tiên.
Một căn nhà xưởng lợp mái tôn.
Mấy chiếc bàn gỗ cũ.
Bảy, tám người đứng trước cửa.
Trong đó có bố.
Và…
Có cả mẹ.
Mẹ mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc gọn phía sau.
Tay đang cầm quyển sổ.
Ông Lưu chỉ vào tấm ảnh.
“Hồi ấy.”
“Ban ngày Tiểu Vân đi làm.”
“Buổi tối lại sang công ty ghi sổ.”
“Đến khuya còn cùng mọi người đóng hàng.”
“Có hôm làm đến hai ba giờ sáng.”
“Rồi sáu giờ lại dậy đi làm.”
Tôi nhìn mẹ.
Không thể tưởng tượng được.
Người phụ nữ hiền lành trước mặt tôi từng sống những ngày như vậy.
“Tại sao mẹ không nghỉ?”
Mẹ mỉm cười.
“Lúc đó còn trẻ.”
“Chỉ nghĩ công ty tốt lên thì gia đình cũng tốt lên.”
…
Ông Lưu bỗng thở dài.
“Ba năm sau.”
“Công ty suýt phá sản.”
Tôi giật mình.
“Phá sản?”
“Đúng.”
“Một khách hàng lớn bỏ trốn.”
“Hơn hai trăm nghìn tệ tiền hàng không thu được.”
“Mọi người đều nghĩ xong rồi.”
“Lúc ấy…”
Ông nhìn mẹ.
“Tiểu Vân lại một lần nữa cứu công ty.”
Ông lấy ra một biên lai ngân hàng cũ.
“Mọi người nhìn xem.”
Tôi cầm lên.
Phía trên ghi rõ.
Rút toàn bộ tiền tiết kiệm.
Số dư.
Một trăm tám mươi nghìn tệ.
“Mẹ…”
“Đó là…”