“Mẹ dành dụm suốt mấy năm.”
Ông Lưu đáp thay.
“Không chỉ vậy.”
“Tiểu Vân còn lén bán luôn căn nhà bố mẹ ruột để lại.”
“Đem toàn bộ tiền đưa cho Trần Kiến Quốc xoay vốn.”
Tôi chết lặng.
Bố chưa từng nhắc đến.
Một lần cũng không.
Điều tôi nghe suốt bao năm chỉ là.
“Công ty này do bố đánh đổi cả thanh xuân mới có.”
Hóa ra…
Thanh xuân của mẹ cũng đã chôn trong đó.
Thậm chí còn nhiều hơn.
…
Ông Lưu im lặng hồi lâu rồi mới nói tiếp.
“Đợi công ty vượt qua khó khăn.”
“Mọi người tổ chức liên hoan.”
“Hôm ấy.”
“Có người nâng ly chúc mừng.”
‘Chủ tịch Trần đúng là người có bản lĩnh.’
“Trần Kiến Quốc chỉ cười.”
“Không hề nhắc đến Tiểu Vân.”
“Cũng không ai biết.”
“Người cứu công ty là cô ấy.”
Tôi cắn chặt môi.
Lồng ngực đau nhói.
Mẹ vẫn bình thản uống trà.
Giống như câu chuyện ấy chẳng liên quan đến mình.
…
Ông Lưu nhìn mẹ đầy áy náy.
“Ta từng khuyên cậu ấy.”
‘Đừng quên người phụ nữ đứng sau mình.’
“Nhưng cậu ấy nói.”
‘Đàn bà lo việc trong nhà là đủ.’
“Ta biết.”
“Từ lúc đó.”
“Cậu ấy đã thay đổi.”
Không khí trong quán trà bỗng trở nên nặng nề.
Tôi nhìn mẹ.
Khẽ nắm lấy tay bà.
Lần đầu tiên.
Tôi thấy đôi bàn tay ấy có nhiều vết chai đến vậy.
Đó không phải đôi tay của một người chỉ biết nội trợ.
Mà là đôi tay từng cùng bố dựng nên cả một cơ nghiệp.
…
Ông Lưu đứng dậy.
“Tôi đến hôm nay.”
“Không phải để kể công.”
“Mà vì có một thứ.”
“Đã đến lúc phải trả lại.”
Ông mở ngăn bí mật trong chiếc cặp da.
Lấy ra một túi hồ sơ niêm phong.
Bên ngoài dán dòng chữ đỏ.
BẢN GỐC.
Luật sư Chu lập tức đổi sắc mặt.
Ông nhận lấy, mở ra xem.
Chỉ vài giây sau.
Hai mắt ông sáng bừng.
“Bà Trần…”
“Đây chính là…”
Ông siết chặt tập tài liệu.
“Chứng cứ mà chúng ta tìm suốt năm năm!”
Tôi ngơ ngác nhìn mọi người.
“Mẹ…”
“Trong đó là gì?”
Mẹ nhìn túi hồ sơ thật lâu.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Thứ mà bố con luôn cho rằng…”
“Đã biến mất từ bốn mươi lăm năm trước.”