Tôi nhìn chằm chằm túi hồ sơ niêm phong trên bàn.
Bầu không khí trong phòng gần như đông cứng.
Ngay cả luật sư Chu, người luôn giữ vẻ bình tĩnh, lúc này cũng không giấu nổi sự kích động.
Ông hít sâu một hơi, cẩn thận bóc lớp niêm phong đã ố vàng.
Một xấp giấy được lấy ra.
Mùi giấy cũ thoảng trong không khí.
Luật sư Chu lật đến trang đầu tiên, hai mắt lập tức sáng lên.
“Đúng rồi…”
“Đúng là bản gốc!”
Tôi sốt ruột hỏi:
“Rốt cuộc là giấy tờ gì vậy?”
Luật sư Chu đưa tài liệu cho tôi.
“Tự cô xem đi.”
Tôi nhận lấy.
Dòng tiêu đề đập ngay vào mắt.
Biên bản góp vốn thành lập Công ty Thiên Thành.
Phía dưới có hai cái tên.
Trần Kiến Quốc.
Lâm Vân.
Điều khiến tôi chết lặng là dòng cuối cùng.
Tỷ lệ góp vốn: Trần Kiến Quốc 45%, Lâm Vân 55%.
Tôi mở to hai mắt.
“Năm mươi… năm mươi lăm phần trăm?”
“Làm sao có thể?”
“Từ trước đến giờ bố luôn nói công ty là của bố!”
Ông Lưu cười chua chát.
“Cậu ta chỉ kể nửa câu chuyện.”
“Mà nửa còn lại thì chôn suốt bốn mươi lăm năm.”
Tôi vội vàng lật tiếp.
Đằng sau là từng biên lai chuyển tiền.
Biên nhận bán vàng cưới.
Giấy vay tiền của nhà ngoại.
Hợp đồng thế chấp căn nhà cũ.
Tất cả đều mang tên mẹ.
Tôi càng xem, tay càng run.
“Mẹ…”
“Hồi đó mẹ lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Mẹ khẽ mỉm cười.
“Bà ngoại con.”
“Ông ngoại con.”
“Cả đời tích cóp được chút vốn.”
“Đều đưa cho mẹ.”
“Ông bà chỉ nói một câu.”
“Nếu đã chọn người ấy thì cùng nhau cố gắng.”
Tôi nghẹn họng.
Ông bà ngoại mất từ khi tôi còn nhỏ.
Chưa bao giờ tôi biết.
Hóa ra, ngay từ đầu, họ đã đặt cược cả gia tài vào cuộc hôn nhân của mẹ.
…
Luật sư Chu tiếp tục lật hồ sơ.
“Còn đây.”
Ông lấy ra một tờ giấy viết tay.
“Giấy cam kết.”
Bên dưới là nét chữ của bố.
Tôi nhận ra ngay.
Đó là chữ viết tôi đã nhìn suốt mấy chục năm.
Nội dung rất ngắn.
Toàn bộ số tiền bà Lâm Vân góp vào công ty được xác nhận là vốn đầu tư. Khi công ty có lợi nhuận sẽ hoàn trả đầy đủ quyền lợi theo tỷ lệ góp vốn.
Phía dưới.
Là chữ ký của bố.
Và dấu vân tay màu đỏ.
Tôi ngồi sững.
Nếu tờ giấy này là thật…
Thì bốn mươi lăm năm qua.
Mẹ chưa từng là người ăn bám như bố vẫn nói.
Ngược lại.
Bà mới là cổ đông lớn nhất.
Luật sư Chu khép tập hồ sơ lại.
“Bà Trần.”
“Chỉ riêng những giấy tờ này thôi…”
“Đã đủ để lật lại toàn bộ vụ việc.”
“Tòa sẽ phải xem xét lại nguồn gốc khối tài sản.”
Tôi nhìn mẹ.
“Mẹ…”
“Vậy sao trước đây mẹ không kiện?”
Mẹ bình thản rót trà.
“Vì chưa đến lúc.”
“Lúc chưa nghỉ hưu, ông ấy còn là người đại diện công ty.”
“Nếu mẹ khởi kiện.”
“Công ty sẽ hỗn loạn.”
“Hàng nghìn nhân viên có thể mất việc.”
“Mẹ không muốn.”
Tôi bỗng hiểu.
Mẹ không nhịn vì sợ.
Mà vì…