Bà không muốn những người vô tội phải trả giá thay.
…
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của luật sư Chu đổ chuông.
Ông nhìn màn hình.
“Là bên tòa.”
Ông bước sang một bên nghe máy.
Khoảng vài phút sau.
Ông quay lại.
Trên gương mặt hiện rõ vẻ vui mừng.
“Bà Trần.”
“Tòa án đã đồng ý tiếp nhận toàn bộ chứng cứ bổ sung.”
“Đồng thời…”
“Cho phép chúng ta nộp đơn yêu cầu xác minh nguồn gốc tài sản.”
Tôi nắm chặt tay.
Cuối cùng.
Mọi chuyện cũng bắt đầu rồi.
…
Cùng thời điểm đó.
Ở bên kia thành phố.
Bố đang cùng Lưu Viên ngồi trong một nhà hàng cao cấp.
Ông nâng ly rượu.
“Cạn ly.”
“Lần này cuối cùng cũng chẳng còn ai quản chúng ta.”
Lưu Viên cười ngọt ngào.
“Anh Trần.”
“Hay là mình chọn ngày đăng ký luôn đi?”
Bố cười lớn.
“Được.”
“Chờ bán căn nhà cũ.”
“Anh mua biệt thự.”
“Rồi tổ chức hôn lễ.”
Lưu Viên lập tức khoác tay ông.
“Em biết anh là người đáng tin nhất.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại bố rung lên.
Là trưởng phòng tài chính công ty.
Ông cau mày.
“Sao lại gọi giờ này?”
Vừa bắt máy.
Đầu dây bên kia đã truyền đến giọng nói đầy lo lắng.
“Chủ tịch Trần.”
“Có chuyện rồi.”
“Chiều nay cơ quan thuế đến công ty.”
Bố nhíu mày.
“Kiểm tra định kỳ thôi.”
“Hoảng cái gì?”
“Không…”
“Không phải kiểm tra định kỳ.”
“Bọn họ yêu cầu rà soát toàn bộ hồ sơ tài chính từ ngày thành lập công ty.”
Nụ cười trên mặt bố lập tức biến mất.
“Cậu nói cái gì?”
“Toàn… toàn bộ?”
“Vâng.”
“Bọn họ còn yêu cầu cung cấp hồ sơ góp vốn ban đầu.”
Bố cứng người.
Một giây.
Hai giây.
Rồi ông cười khẩy.
“Không sao.”
“Hồ sơ cũ mất từ lâu rồi.”
“Có kiểm cũng chẳng tìm được gì.”
Nói xong.
Ông cúp máy.
Lưu Viên tò mò hỏi:
“Có chuyện gì vậy anh?”
Bố nhấp một ngụm rượu.
“Không đáng lo.”
“Chỉ là kiểm tra giấy tờ.”
“Chuyện nhỏ.”
Nhưng chính ông cũng không nhận ra.
Lúc cầm ly rượu.
Bàn tay mình đã khẽ run lên.
…
Buổi tối.
Tôi đang dọn bàn giúp mẹ thì điện thoại bà rung lên.
Mẹ nhìn tên người gọi.
Là luật sư Chu.
Bà mở loa ngoài.
“Bà Trần.”
“Tôi vừa nhận được một tin.”
“Bên phía ông Trần đã thuê luật sư.”
“Một trong những người giỏi nhất thành phố.”
Tôi lập tức căng thẳng.
“Mẹ…”
“Hay mình cũng…”
Mẹ khẽ lắc đầu.
“Không cần.”
“Người giỏi nhất.”
“Chưa chắc thắng được sự thật.”
Luật sư Chu cười.
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
“Nhưng có một chuyện.”
“Tôi thấy nên báo trước.”
“Một tiếng trước.”
“Luật sư của ông Trần đã xem qua bản sao giấy cam kết.”
Tôi giật mình.
“Rồi sao?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó.
Luật sư Chu chậm rãi nói từng chữ.
“Ông ấy chỉ nói đúng một câu.”
“‘Nếu bản gốc vẫn còn…'”
“‘Thân chủ của tôi có thể sẽ thua.'”
Cả căn phòng chìm vào yên tĩnh.
Mẹ khép nắp hộp sắt lại.
Ánh mắt vẫn bình thản như mặt hồ.
Bà nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.
Khẽ nói.
“Ông ấy bắt đầu biết sợ rồi.”
Còn ở một nơi khác.
Bố tôi vẫn đang nâng ly cười nói cùng Lưu Viên.
Ông hoàn toàn không biết.
Lá bài đầu tiên.
Đã được mẹ lặng lẽ đặt lên bàn cờ.