Trong lễ tốt nghiệp, tôi được chọn lên sân khấu nhận giải sinh viên xuất sắc.
Khi tên tôi vang lên, cả hội trường vỗ tay.
Tôi nhìn xuống hàng ghế phía dưới.
Cô Trần đang cầm điện thoại quay video.
Bà vừa quay vừa lau nước mắt.
Ở khu vực xa hơn, tôi nhìn thấy ba mẹ.
Mẹ cũng khóc.
Ba ngồi thẳng lưng, ánh mắt phức tạp.
Lục Minh Khải đứng phía sau.
Tôi không biết họ đang nghĩ gì.
Cũng không còn quan tâm.
Sau khi buổi lễ kết thúc, sinh viên tập trung ngoài sân chụp ảnh.
Hứa Giai kéo tôi đến dưới gốc cây.
Trần Mộc Miên và Chu Du đã đứng chờ.
Giáo sư Tạ bị chúng tôi kéo vào giữa.
Cô Trần đứng bên cạnh tôi.
Một đàn em cầm máy ảnh hỏi:
“Mọi người sẵn sàng chưa?”
Hứa Giai hét lên:
“Chờ chút, đây là ảnh gia đình của bọn em, phải đẹp một chút.”
Mọi người cùng bật cười.
Tôi nhìn những người bên cạnh.
Có người từng kéo vali giúp tôi.
Có người cho tôi một bữa cơm tất niên.
Có người thức trắng đêm cùng tôi sửa dữ liệu.
Có người nghiêm khắc mắng tôi khi tôi muốn bỏ cuộc.
Có người vượt hơn hai nghìn cây số chỉ để nhìn tôi mặc áo cử nhân.
Bọn họ không cùng họ với tôi.
Nhưng họ đã xuất hiện vào những thời khắc quan trọng nhất.
Nhiếp ảnh gia giơ tay.
“Ba, hai, một.”
Máy ảnh ghi lại khoảnh khắc ấy.
Tôi đứng giữa mọi người, cười rất tự nhiên.
Đây mới là tấm ảnh gia đình tôi từng mong muốn.
Không phải vì mọi người mặc quần áo cùng màu.
Không phải vì đội hình hoàn hảo.
Mà vì không ai trong bức ảnh bị bỏ quên.
Ba mẹ đứng cách đó không xa.
Mẹ nhìn chúng tôi, nước mắt rơi xuống.
Ba quay mặt đi.
Lục Minh Khải bước tới hai bước rồi dừng lại.
Có lẽ đến lúc ấy, bọn họ mới thật sự hiểu.
Tôi không phải giận dỗi chờ được dỗ dành.
Tôi đã có một cuộc đời mới.
Trong cuộc đời ấy, vị trí từng dành cho họ đã được lấp đầy bởi những người thật sự trân trọng tôi.