Tôi đến Đại học Bắc Thành lúc bốn giờ chiều.
Ngoài cổng trường có tình nguyện viên đứng đón tân sinh viên.
Vừa nhìn thấy hai chiếc vali của tôi, một đàn anh đã chạy tới giúp.
“Em học khoa nào?”
“Khoa khoa học máy tính.”
“Trùng hợp quá, anh cũng ở khoa đó.”
Anh ấy kéo chiếc vali nặng nhất, dẫn tôi đến bàn đăng ký.
Từ cổng trường đến ký túc xá, tổng cộng có ba người thay nhau giúp tôi chuyển hành lý.
Không ai biết tôi là ai.
Cũng không ai có nghĩa vụ phải giúp.
Nhưng bọn họ vẫn đưa tay.
Tôi từng nghĩ hai chiếc vali là gánh nặng mà mình phải tự chịu đựng.
Đến lúc ấy mới phát hiện, thế giới bên ngoài căn nhà kia không lạnh lùng như tôi tưởng.
Bạn cùng phòng của tôi có ba người.
Hứa Giai đến từ vùng biển phía đông, nói rất nhiều và thích cười.
Trần Mộc Miên có cha mẹ đều là giáo viên, mang theo rất nhiều đồ ăn vặt.
Người cuối cùng là Chu Du, cô gái ít nói nhưng làm việc cực kỳ nhanh nhẹn.
Thấy tôi tới một mình, cả ba đều không hỏi những câu khiến tôi khó xử.
Hứa Giai đưa tôi một chai nước.
Trần Mộc Miên giúp tôi trải ga giường.
Chu Du cúi xuống sửa chiếc bánh xe vali bị kẹt.
Buổi tối, chúng tôi cùng đi ăn ở căng tin.
Bốn người ngồi quanh một chiếc bàn nhỏ.
Hứa Giai hỏi:
“Ngày mai cậu phát biểu đúng không?”
Tôi ngẩn ra.
“Sao cậu biết?”
“Danh sách đại diện tân sinh viên đăng trên trang trường rồi.”
Cô ấy giơ điện thoại lên.
“Lục Thanh Nghi, thủ khoa đầu vào của khoa khoa học máy tính, đứng thứ ba toàn tỉnh.”
Tôi vội vàng nhìn màn hình.
“Không phải thủ khoa toàn trường.”
“Thủ khoa của khoa cũng đủ đáng sợ rồi.”
Hứa Giai chống cằm.
“Bọn tớ đang ở cùng phòng với học bá.”
Trần Mộc Miên lập tức lấy một gói bánh đặt trước mặt tôi.
“Học bá ăn nhiều một chút.”
Tôi không nhịn được bật cười.
Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy thành tích của mình không phải thứ cần giấu đi để tránh làm Lục Thanh Lam khó chịu.
Ngày hôm sau, tôi đứng trên sân khấu hội trường.
Phía dưới là hàng nghìn sinh viên và phụ huynh.
Khi ánh đèn chiếu xuống, tôi hơi căng thẳng.
Trong bài phát biểu đã chuẩn bị trước, có một đoạn cảm ơn cha mẹ.
Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Cuối cùng, tôi gạch đi.
Tôi cảm ơn giáo viên.
Cảm ơn nhà trường.
Cảm ơn những người xa lạ đã giúp tôi kéo vali.
Cảm ơn chính mình của những năm trước, dù không được ai nhớ tới vẫn không từ bỏ.
Cuối bài phát biểu, tôi nói:
“Có người bước vào đại học trong vòng tay của gia đình.”
“Cũng có người phải tự mình đi một chặng đường rất dài.”
“Nhưng chỉ cần vẫn tiếp tục tiến về phía trước, chúng ta đều có thể đến nơi mình muốn đến.”
“Không được ai tiễn không có nghĩa là không xứng đáng được chào đón.”
Hội trường yên lặng vài giây.
Sau đó, tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi cúi người.
Khi bước xuống sân khấu, trưởng khoa đưa cho tôi một chai nước.
“Em nói rất tốt.”
Đoạn phát biểu được đăng lên tài khoản của trường.
Không hiểu vì sao, nó nhanh chóng được chia sẻ rất nhiều.
Đến tối, tôi nhận được tin nhắn của mẹ.
“Con phát biểu mà sao không nhắc đến ba mẹ?”
Tôi đọc đi đọc lại câu hỏi ấy.
Sau đó trả lời:
“Bài phát biểu chỉ dài năm phút.”
“Con phải cảm ơn những người đã giúp con.”
Mẹ gọi ngay lập tức.
Tôi không nghe.
Bà gửi thêm mấy tin nhắn.
“Ý con là ba mẹ chưa từng giúp con sao?”
“Con được nuôi lớn thế nào?”
“Con thi đại học, chẳng lẽ gia đình không bỏ công sức?”
Tôi đặt điện thoại xuống bàn.
Hứa Giai đang cắt dưa hấu, quay sang hỏi:
“Không sao chứ?”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
Lần này tôi không nói dối.
Tôi thật sự không sao.
Khoảng cách hơn hai nghìn cây số đủ xa để tiếng trách móc của họ không còn khiến tôi ngạt thở.