Cuộc sống đại học bận rộn hơn tôi tưởng.
Ngoài giờ học, tôi tham gia phòng thí nghiệm của khoa.
Giáo sư hướng dẫn họ Tạ, là một người rất nghiêm khắc.
Ngày đầu tiên, ông đưa cho tôi một chồng tài liệu dày.
“Đọc trong một tuần.”
Tôi thức đến hai giờ sáng suốt nhiều ngày mới đọc xong.
Khi nộp bản tóm tắt, giáo sư Tạ chỉ liếc qua.
“Khá.”
Một chữ ấy khiến tôi vui suốt cả tuần.
Tôi không cần đi làm thêm quá nhiều.
Học bổng và tiền thưởng của trường đủ trang trải sinh hoạt cơ bản.
Dù vậy, cuối tuần tôi vẫn làm việc ở thư viện.
Công việc không nặng, chỉ cần sắp xếp sách và hỗ trợ sinh viên tìm tài liệu.
Mỗi tháng tôi có thêm tám trăm tệ.
Tôi bắt đầu có khoản tiết kiệm đầu tiên.
Tôi mua một chiếc áo khoác thật dày trước khi mùa đông tới.
Mua đôi giày chống trượt.
Mua thuốc cảm, thuốc đau bụng và một chiếc túi y tế nhỏ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi có thể chuẩn bị cho bản thân mà không cần lo lắng liệu món đồ ấy có khiến ai đó thấy lãng phí hay không.
Trong ba tháng đầu tiên, gia đình hiếm khi liên lạc.
Mẹ thỉnh thoảng gửi vài tấm ảnh của Lục Thanh Lam.
Cô ta tham gia câu lạc bộ.
Cô ta biểu diễn trong lễ chào đón.
Cô ta được anh trai mua cho một chiếc máy tính mới.
Tin nhắn luôn kết thúc bằng một câu:
“Chị con ở trường rất tốt.”
Không ai hỏi tôi thế nào.
Đến cuối tháng mười một, mẹ đột nhiên gọi.
Giọng bà dịu dàng khác thường.
“Thanh Nghi, gần đây học có mệt không con?”
Tôi nhìn đồng hồ.
Mười giờ tối.
“Bình thường.”
“Ăn uống có quen không?”
“Có.”
“Trời lạnh rồi, con nhớ mặc thêm áo.”
“Vâng.”
Sau một hồi hỏi han gượng gạo, bà mới nói vào chuyện chính.
“Chị con gần đây không hòa hợp với bạn cùng phòng.”
“Bạn cùng phòng của nó sinh hoạt rất bừa bộn, tối còn nói chuyện điện thoại, làm Lam Lam mất ngủ.”
“Ba mẹ định thuê cho nó một căn hộ gần trường.”
Tôi im lặng chờ.
Quả nhiên, mẹ nói tiếp:
“Tiền đặt cọc và tiền thuê ba tháng đầu phải gần hai vạn.”
“Gần đây công ty của ba con đang xoay vòng vốn.”
“Minh Khải lại vừa mua xe.”
“Nghe nói trường con thưởng học bổng đầu vào ba vạn tệ phải không?”
Tôi siết nhẹ điện thoại.
Ba vạn tệ ấy gồm học phí, phí ký túc xá và tiền hỗ trợ sinh hoạt cả năm.
Tiền không được phát toàn bộ một lần.
Mỗi khoản đều có mục đích rõ ràng.
“Không phải tiền mặt.”
“Vậy khoản tiền thưởng đứng thứ ba toàn tỉnh thì sao?”
Tôi khựng lại.
“Cô Trần nói với mẹ à?”
“Không.”
Mẹ né tránh.
“Mẹ chỉ nghe người khác nhắc.”
“Trường trung học thưởng con năm nghìn, chính quyền quận còn thưởng hai vạn, đúng không?”
Tôi chưa từng nghe về khoản hai vạn ấy.
“Chính quyền quận thưởng khi nào?”
Mẹ im lặng.
Vài giây sau, bà mới lúng túng nói:
“Chuyện đó để sau rồi nói.”
“Bây giờ chị con thật sự rất khó chịu.”
“Con có thể cho chị mượn năm nghìn trước không?”
“Đợi công ty của ba ổn định, mẹ sẽ trả.”
Tôi hỏi:
“Khoản thưởng hai vạn của con đang ở đâu?”
“Thanh Nghi, con đừng chuyển chủ đề.”
“Con và Lam Lam là chị em.”
“Chị con khó khăn, con giúp một chút thì có sao?”
“Cô ấy có thể tiếp tục ở ký túc xá.”
“Không được.”
Giọng mẹ lập tức căng lên.
“Lam Lam từ nhỏ sức khỏe đã yếu.”
“Nếu mất ngủ lâu ngày, con bé sẽ đổ bệnh.”
Tôi bật cười.
“Vậy thì đi khám bác sĩ.”
“Thuê nhà không chữa được bệnh.”
“Con…”
Tôi ngắt lời.
“Con không có năm nghìn tệ để cho mượn.”
“Sau này cũng đừng hỏi tiền con.”
Mẹ giận dữ.
“Con mới đi học vài tháng đã trở nên ích kỷ như vậy sao?”
“Gia đình nuôi con mười tám năm, bây giờ chị con cần một chút tiền, con cũng không chịu giúp.”
Tôi hỏi:
“Khoản thưởng hai vạn của con đâu?”
Mẹ lập tức cúp máy.
Tôi ngồi yên rất lâu.
Sau đó, tôi nhắn cho cô Trần.
“Cô có biết khoản thưởng của chính quyền quận không ạ?”
Cô gọi lại ngay.
“Em chưa nhận được sao?”
Tim tôi chậm rãi chìm xuống.
Theo lời cô Trần, quận có chính sách thưởng cho ba học sinh đạt điểm cao nhất.
Hạng nhất ba vạn.
Hạng hai hai vạn năm.
Hạng ba hai vạn.
Một tuần sau khi có kết quả thi, gia đình tôi đã nộp hồ sơ nhận thưởng.
Họ dùng bản sao căn cước và tài khoản ngân hàng đứng tên mẹ.
Vì khi đó tôi đang tham gia hoạt động tốt nghiệp của trường, cán bộ phụ trách gọi về nhà xác nhận.
Người nhận điện thoại là ba.
Ông nói tôi đã đồng ý để mẹ nhận thay.
Tôi không hề biết chuyện ấy.
“Có lẽ ba mẹ em định giữ giúp em.”
Giọng cô Trần có phần do dự.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bắc Thành đã có tuyết đầu mùa.
“Không.”
“Bọn họ đã dùng rồi.”