Ta nơm nớp lo sợ hành lễ, lúc đứng dậy muốn phủi tuyết trên vai cho Bùi Dung, mới phát hiện đã tan hơn một nửa.
Nhưng Bùi Dung không để ý, ngài nhìn thấy chiếc áo mới dày dặn Diễm Nhi đã vá được một nửa, lưu ý đến trán đã bôi thuốc của nó, cuối cùng ánh mắt rơi vào chè đậu đỏ đang hâm nóng trên lò.
Ta đã lâu chưa hầu giá, Diễm Nhi còn biết quan sát sắc mặt hơn ta.
Nó đã múc một bát chè ngọt, cung kính dâng lên:
"Đây là Mẫu phi nấu, Phụ hoàng nếm thử."
Một bát chè ngọt nóng hổi trong ngày đông, uống vào khiến tỳ vị con người dễ chịu.
Ánh mắt Bùi Dung nhìn ta cũng mang theo sự tán thưởng nhàn nhạt:
"Nàng chăm sóc Diễm Nhi rất dụng tâm, Trẫm không nhìn lầm người."
Ngày mười hai trời hửng nắng, mặt trời trong trẻo chiếu vào ánh tuyết trên mái hiên làm chói mắt người.
Ta quỳ xuống nhận thánh chỉ phong phi, giống như đang nằm mơ vậy.
Ngoài ban thưởng của Bùi Dung, Nội vụ phủ còn đặc biệt đưa tới không ít rau quả đồ tươi mùa đông, thịt khô đồ khô, còn có hai con chim trĩ lông đuôi sặc sỡ.
Ta mới phát hiện hóa ra những nô tài luôn xụ mặt ở Nội vụ phủ, cũng biết cười.
Ban thưởng như nước chảy vào cung Thải Tang thu hút các tần phi tới thân cận đi lại, còn có Du Nhi và các hoàng tử tan học tới xem náo nhiệt.
Ta bốc một nắm nhãn, vội vàng muốn nhét vào tay Du Nhi.
Nhưng Du Nhi không chịu nhận, nó nhìn dê con chim trĩ rừng, lại nhìn thấy lụa là châu báu, rất khinh thường quay đầu đi:
"Chỉ có mấy thứ này? Còn không bằng trong cung của Mẫu hậu ta."
"Gà rừng có gì hiếm lạ? Cậu ta đánh thắng trận, ông ngoại còn nói sẽ mang cho ta hai con ngựa nhỏ về nữa kìa."
Các công chúa hoàng tử biết Du Nhi là con của Hoàng hậu, cũng biết huynh trưởng của Hoàng hậu lập được chiến công hiển hách, vội vàng gật đầu phụ họa theo.
Tay đưa nhãn của ta lúng túng dừng giữa không trung.
Diễm Nhi kéo kéo tay áo ta, hiểu chuyện nhận lấy nhãn trong tay ta:
"Mẫu phi, Diễm Nhi ăn."
Diễm Nhi vừa đưa tay ra, để Du Nhi nhìn thấy tay áo vá một nửa của nó, Du Nhi liền cười:
"Đại ca, huynh không biết xấu hổ! Huynh nhặt đồ ta không ăn để ăn, nhặt quần áo ta không cần để mặc, còn nhặt mẫu phi ta không cần để gọi!"
Huynh đệ tỷ muội cười ồ lên rồi chạy đi, Diễm Nhi không nói gì nữa.
Ta muốn quát dừng Du Nhi lại, bắt nó xin lỗi Diễm Nhi.
Du Nhi làm mặt quỷ, chạy biến mất tăm.
Diễm Nhi lắc đầu, hiểu chuyện đến mức khiến ta đau lòng:
"Diễm Nhi không thích mặc y phục mới, bộ này cũng rất tốt."
Đâu có đứa trẻ nào không thích y phục mới chứ.
Ta dặn dò cung nữ cất kỹ những trang sức đó, từng món ghi chép vào sổ.
Diễm Nhi quan sát sắc mặt ta, cẩn thận từng li từng tí hỏi ta:
"Những lụa là trang sức đó Mẫu phi sao không thử, là không thích? Hay là chê quá ít sao?"
"Mẫu phi nếu không vui, Diễm Nhi còn có thể giúp Mẫu phi tranh được nhiều hơn."
Vui! Ta sao có thể không vui?
Chỉ nói những tấm lụa tốt này, đủ để làm cho Diễm Nhi mấy bộ y phục mới, không cần phải nhặt y phục cũ của Du Nhi để mặc nữa.
Ta vui vẻ nắm lấy tay Diễm Nhi, cầm những tấm lụa đó ướm thử lên người nó:
"Đợi ta mấy ngày nay làm gấp một chút, trước lễ là Diễm Nhi có áo mới mặc rồi."
Diễm Nhi ngơ ngác ôm mấy cây lụa đó, trong mắt đầy vẻ không biết làm sao, ngay cả nói chuyện cũng lắp bắp:
"... Những, những thứ này đều là làm y phục cho ta sao?"
"Đương nhiên là thế rồi."
Diễm Nhi tự nhiên rũ mắt xuống, tự giễu cười một cái.
"Đương nhiên không chỉ làm quần áo, còn có đệm đầu gối, túi sách đều phải làm, ta nghĩ kỹ lại xem còn có gì bỏ sót không đã."
"Đúng rồi! Còn có thịt dê con kia, ta phải nghĩ kỹ xem nên ăn thế nào, Diễm Nhi gầy quá, ngày đông phải tẩm bổ cho tốt."
Vừa nãy ướm thử dáng người nó, mới phát hiện nó gầy đến mức đáng sợ.
Diễm Nhi ngạc nhiên nhìn ta, phảng phất như không dám tin sẽ có người thật lòng tính toán những chuyện vặt vãnh này cho nó.
Nó cẩn thận sờ sờ lụa là trong lòng, lúc này nó mới có một chút dáng vẻ vụng về của trẻ con.
Ta ngồi xổm xuống xoa xoa đầu nó, có chút ngại ngùng vì sự không có tiền đồ của mình:
"Những trang sức đó Mẫu phi không phải là không thích, là không nỡ đeo."
"Là Mẫu phi nghĩ mình không có bản lĩnh, ngộ nhỡ sau này không được sủng ái, con cũng giống như Du Nhi không ở bên cạnh Mẫu phi nữa, Mẫu phi còn có thể lấy trang sức lo lót người ta để đi thăm con."
Diễm Nhi ngẩn ngơ nhìn ta rất lâu rất lâu, rất nghiêm túc cam kết với ta:
"Diễm Nhi rất thông minh, sẽ không để Mẫu phi thất sủng, cũng sẽ không không cần Mẫu phi đâu."
Ta không dùng Du Nhi cũng thông minh như vậy để phản bác nó, cũng không muốn nói với nó đạo lý lòng người trong cung dễ thay đổi, thân bất do kỷ, chỉ xoa đầu nó, khẳng định tấm lòng của một đứa trẻ:
"Mẫu phi tin tưởng Diễm Nhi."