Bệnh của Diễm Nhi đã khỏi, tiên sinh giục mấy lần đi thư phòng, nó đều ấp úng không chịu đi.
Ta đại khái đoán được là Du Nhi cầm đầu bắt nạt Diễm Nhi, không cho các huynh đệ tỷ muội chơi với Diễm Nhi.
Trẻ con ở tuổi này đều khao khát bạn chơi, nhưng lần trước lúc ta đưa bánh hoa táo cho Du Nhi, nhìn thấy Diễm Nhi cô độc đứng trong bóng cây, ngưỡng mộ nhìn các huynh đệ tỷ muội vui đùa.
"Là Tứ đệ, bắt ta quỳ trên đất học tiếng chó sủa, mới chịu cho ta chơi cùng." Diễm Nhi cố tỏ ra rộng lượng xua xua tay, "Trước kia không sao cả, y phục vốn dĩ đã bẩn, nhưng y phục hiện tại là nương thân thức đêm làm cho ta, ta không nỡ làm bẩn."
Thế giới của trẻ con, cũng phức tạp giống như một cái hậu cung.
Ta bận rộn mấy ngày, nhét bạc cho Trần ma ma, nhờ bà giúp ta một việc.
Trần ma ma khẩu xà tâm phật, vừa đưa đồ cho ta, vừa lải nhải không ngừng trách móc ta:
"Vì một đứa trẻ nhặt được nửa đường, mà tự ném mình vào chảo dầu chiên, có đáng không?"
Buổi chiều Bùi Dung tới, vén rèm lên, trong phòng tràn ngập mùi thơm của đường mật.
Trên giường bày kiểu áo đang cắt dở, trong bình hoa trên bàn cắm lông đuôi chim trĩ, bên cạnh vương vãi mấy đồng tiền đồng.
Bên lò nhỏ, ta và Diễm Nhi bị một vòng những cái đầu xù xù vây quanh, các hoàng tử công chúa nhao nhao tranh luận:
"Ôn nương nương, Nguyệt Nhi muốn con bướm."
"Ôn nương nương, ta, ta muốn có hai cái bảng đường!"
Ta cầm kẹo đường, cố ý tỏ vẻ khó xử nhíu mày:
"Nhưng những kẹo đường này đều là của Đại ca ca, Ôn nương nương không làm chủ được nha."
Ngũ công chúa Nguyệt Nhi thông minh liền ôm lấy cánh tay Bùi Diễm, nhẹ nhàng làm nũng:
"Đại ca ca, huynh giúp Nguyệt Nhi cầu xin Ôn nương nương, được không?"
Có Nguyệt Nhi làm mẫu, bên cạnh Diễm Nhi vây quanh một vòng các đệ đệ muội muội.
Lần đầu tiên được các huynh đệ tỷ muội thân cận, trên khuôn mặt tái nhợt của Diễm Nhi có chút luống cuống, nó cầu cứu nhìn về phía ta.
Ta nhét kẹo đường vào trong tay Diễm Nhi, ánh mắt khích lệ gật đầu với nó.
Diễm Nhi, trên thế giới này có rất nhiều tình cảm, là không cần phải bán rẻ lòng tự trọng, làm tổn thương chính mình để đạt được.
Ta cũng lo lắng Diễm Nhi không bước qua được bước này.
Nhưng người thì nhỏ xíu, trí nhớ cũng ít ít thôi.
Diễm Nhi thật sự có vài phần dáng vẻ hào phóng của huynh trưởng, rất nghiêm túc chia kẹo đường cho các đệ đệ muội muội.
Ngay cả phần của mình cũng đưa cho Nguyệt Nhi, dặn dò với Nguyệt Nhi:
"Phần này phải nhờ Nguyệt Nhi mang cho Tứ đệ Du Nhi, Nguyệt Nhi không được ăn vụng."
Diễm Nhi quay đầu lại, khát vọng lời khen ngợi của ta.
Ta nhìn thấy sự nịnh nọt đã thành thói quen của nó:
"Diễm Nhi tự hỏi lòng mình xem, kẹo đường này con thật sự muốn cho Tứ đệ? Hay là sợ Mẫu phi không vui?"
Diễm Nhi im lặng, một lúc lâu mới nhỏ giọng nói:
"Không muốn cho, nhưng mà sợ Mẫu phi không vui."
Ta lấy lại phần kẹo đường cho Du Nhi trong tay Nguyệt Nhi, trả lại vào tay Diễm Nhi:
"Diễm Nhi coi nhẹ tâm trạng của mình, Mẫu phi mới không vui."
"Đây là đồ của Diễm Nhi, Diễm Nhi không muốn cho thì không cho."
Diễm Nhi dùng sức gật đầu, cắn miếng đường trong tay giòn tan.
Ta quay đầu nhìn thấy Bùi Dung đứng sau bình phong, vội vàng muốn quỳ xuống hành lễ.
Bùi Dung miễn lễ số, đầy hứng thú hỏi bọn ta đang làm gì.
Làm cầu, vẽ tranh đường, cắt may y phục.
Bùi Dung ngắm nghía bức tranh đường xiêu xiêu vẹo vẹo, gợi lên vài phần ký ức tuổi thơ, cũng cười:
"Nàng ngược lại biết chơi cùng trẻ con."
"Hôm qua nghe Hoàng hậu oán trách vài câu, nói các hoàng tử công chúa rất thích chạy tới cung Thải Tang, Trẫm còn lo lắng đã xảy ra chuyện gì chứ."
Ta sợ Bùi Dung cảm thấy Diễm Nhi chơi bời lêu lổng, càng sợ Bùi Dung cảm thấy ta tâm cơ lợi dụng bọn trẻ để tranh sủng, vội giải thích:
"Vốn là làm cho bản thân thiếp chơi, nhưng không nỡ để bọn trẻ nhìn với vẻ thèm thuồng."
Thấy Bùi Dung đến, bọn trẻ cũng trở nên câu nệ, rụt rè sợ sệt không dám nói cười.
Bùi Dung có chút bất lực của một người cha nghiêm khắc:
"Trẫm hình như đã làm mất hứng thú của các con."
Lý công công hầu hạ trước ngự tiền nháy mắt ra hiệu, liền có ma ma của các cung dẫn các công chúa hoàng tử về.
Nguyệt Nhi tuy rằng sợ Phụ hoàng, nhưng lại càng muốn quả cầu xinh đẹp bên cửa sổ kia hơn:
"Vậy Ôn nương nương đừng quên quả cầu của Nguyệt Nhi nhé."
"Cầu thì ngày mai mới làm xong được, nếu ngày mai sức khỏe của Đại ca ca tốt hơn chút, có thể đi thư phòng đọc sách, thì để huynh ấy mang cho con, được không?"
Nguyệt Nhi mắt trông mong kéo tay áo Diễm Nhi:
"Vậy Đại ca ca huynh phải mau khỏe lại nhé, Nguyệt Nhi đợi đá cầu cùng Đại ca ca."
Bùi Dung nhìn thấy quả cầu lông gà gấm tươi sáng bên cửa sổ, bỗng nhiên nhớ ra ta cũng là khuê tú được giáo dưỡng từ dòng dõi thư hương:
"Trẫm hình như nhớ, phụ thân nàng là Tri châu Thái Thương."
"Sao thiên kim trong nhà Tri châu lại thích xuống bếp, ngay cả tranh đường đá cầu cũng biết làm?"
Vào cung mười năm, Bùi Dung lần đầu tiên có chút hứng thú với thân thế của ta:
"Ôn Đường trước khi vào cung, là cô nương như thế nào?"
Đó là chuyện của rất lâu về trước rồi.
Năm đó cha mẹ ta thành thân, ở Thái Thương vốn dĩ là một chuyện lớn.
Bởi vì cha ta đã làm Tri châu, mà mẹ ta chỉ là một đầu bếp nhỏ của Vọng Giang Lâu.
Người ta đều nói mẹ ta làm Tri châu phu nhân là bay lên đầu cành làm phượng hoàng, chỉ có cha ta những năm này vẫn luôn lẩm bẩm là ông ấy trèo cao với mẹ ta.
Trước năm ta tám tuổi, cũng không cảm thấy là mẹ ta số tốt.
Bởi vì cha mặc quan phục, người đến cửa bái phỏng nhìn thấy cha đều cung cung kính kính.
Mà mẹ ta lại vì người bán hàng rong cân thiếu hai lạng, mà xắn tay áo cãi nhau với người ta trên phố.
Sau này năm ta tám tuổi, cha bị giáng chức.
Tuy rằng cha giả vờ như không có chuyện gì cực lực an ủi ta, nhưng cảm xúc của trẻ con luôn nhạy cảm hơn người lớn.
Là mẹ ta bán đi cây trâm, nấu một bát chè đậu đỏ, bỏ rất nhiều táo mật, múc hai bát trước mặt ta và cha:
"Nè! Trong nhà còn uống được bát canh ngọt thế này, ngày tháng có thể xấu đến mức nào chứ?"
Hương vị ngọt ngào của bát chè đậu đỏ đó, đến tận bây giờ ta vẫn nhớ rất rõ.
Sau này ta vào cung, mỗi lần gặp chuyện không vui, ta liền xuống bếp nấu một bát chè ngọt ăn.
Tin rằng a nương nói không sai, ngày tháng sẽ không cứ mãi xấu như vậy.
Còn về tranh đường và đá cầu, cũng là a nương dạy ta.
Đường quan lộ của cha ta cũng không thuận, trằn trọc qua rất nhiều nơi, ta luôn là vừa mới quen bạn bè, lại phải chia xa.
Nhưng ta luôn có thể rất nhanh kết bạn, lúc đầu ta còn tưởng là người ta nhiệt tình, ta may mắn.
Sau này ta mới biết, là nương mua một giỏ điểm tâm, gõ cửa từng nhà tặng cho con cái hàng xóm, nhờ bọn họ làm bạn với ta.
Sau này ta bị ngã gãy chân, không thể ra ngoài chơi nữa, nương ta liền học vẽ tranh đường, nướng bánh hoa mai, lúc đó nhà ta còn náo nhiệt hơn cả hội trường.
Ta được bọn họ nâng niu trong lòng bàn tay nuôi đến mười bốn tuổi.
Về sau ta thừa mông thiên ân, vào cung tuyển tú.
Ngoài cửa cung người nhà dặn dò tú nữ, phải nói năng làm việc thế nào, phải làm rạng danh gia tộc thế nào.
Nương ta chỉ gài chặt cổ áo cho ta, sợ gió lùa vào:
"Không được chọn cũng không được khóc, a nương hầm canh măng vịt đùi, còn chiên viên thịt, đợi con về ăn."
Ta ngơ ngác gật đầu, còn tưởng rằng vào cung cũng giống như đi làm khách vậy, muộn một chút là có thể về nhà rồi.
Ta vào cung mười năm, đã mười năm chưa từng gặp lại bà.
Ta sợ Bùi Dung nghe ra sự buồn bã của ta, vội cười cười:
"Được vào cung hầu giá, là chuyện làm rạng rỡ tổ tông, cha mẹ đều vui mừng cho ta."
Bùi Dung không truy cứu sự thương cảm của ta, chỉ cảm thán:
"Phụ thân mẫu thân nàng rất tốt, mới dạy ra được tính cách tốt như vậy của nàng."
"Cũng khó trách bọn trẻ chịu thân cận nàng."
Con cái của Bùi Dung không nhiều, đa phần được dạy dỗ quy củ cung thuận.
Ta nhìn ra được lúc nãy bọn trẻ sợ hắn, trên mặt Bùi Dung có sự mất mát khó nhận ra.
Nhưng hỉ nộ của Thiên tử không phải là thứ ta có thể phỏng đoán.
Diễm Nhi nhìn nhìn, cẩn thận bưng tranh đường trên bàn lên nịnh nọt người phụ hoàng vừa kính vừa sợ này:
"Phụ hoàng cũng ăn một chút đồ ngọt đi, đừng nhíu mày."
Dưới ánh đèn, Bùi Dung nhẹ nắm lấy tay ta, ôm ta vào lòng:
"Du Nhi và Diễm Nhi, con của nàng giống nàng, hiểu chuyện chu đáo, an phận thong dong.
"Mặc kệ Hoàng hậu nói thế nào, bọn trẻ ở chỗ nàng, Trẫm rất yên tâm."
Ngày mười hai, Diễm Nhi nhớ thương quả cầu Ngũ muội muốn có.
Nó mặc y phục mới, thỉnh an trong viện, rồi hưng phấn đi đến thư phòng.
Bùi Dung không cho người đánh thức ta, ta đau lưng mỏi eo, ngủ đến khi mặt trời lên cao.
Cung nữ mới nói Lý công công bên cạnh Bệ hạ đưa rất nhiều đồ tới.
Ngoài ban thưởng, còn có một liễn canh măng vịt đùi cùng với một đĩa viên thịt chiên.
Bùi Dung đối với ta đã để tâm, nhưng mùi vị dù sao cũng không giống như trong nhà.
Lúc ăn cơm, Diễm Nhi bất an nhìn ta:
"A nương sao lại rơi nước mắt? Là canh không ngon sao?"
Ta xoa đầu nó:
"Canh rất ngon, a nương chỉ là nhớ nhà thôi."