Tôi đứng nhìn bóng lưng Tống Nhược Lan khuất dần cuối hành lang.
Câu nói cuối cùng của cô ta cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi.
“Chị càng điều tra, càng có nhiều người gặp chuyện.”
Đó không phải uy hiếp.
Mà là cảnh cáo.
Sáng hôm sau.
Tôi vừa xuống lầu thì điện thoại reo liên tục.
Là trợ lý của cha tôi.
“Tiểu thư!”
“Có chuyện rồi!”
Tôi khẽ nhíu mày.
“Chuyện gì?”
“Công ty vừa bị ba đối tác lớn đồng loạt hủy hợp đồng.”
“Họ nói Kiều gia có liên quan đến vụ tai nạn năm đó.”
Tay tôi khựng lại.
“Cái gì?”
“Còn nữa…”
Giọng trợ lý run lên.
“Chủ tịch… ngất xỉu trong cuộc họp.”
Tôi lập tức đứng bật dậy.
“Dì Ngô.”
“Chuẩn bị xe.”
Đúng lúc ấy, Lục Cảnh Hành từ trên cầu thang đi xuống.
Anh nhìn sắc mặt tôi.
“Xảy ra chuyện gì?”
“Cha tôi nhập viện.”
Tôi không giải thích thêm, bước nhanh ra cửa.
Lục Cảnh Hành cũng cầm chìa khóa xe.
“Tôi đưa cô đi.”
“Tôi tự đi.”
“Kiều Uyển.”
Anh kéo nhẹ cánh tay tôi.
“Đừng mất bình tĩnh.”
Tôi nhìn xuống bàn tay anh.
Khẽ rút ra.
“Tôi rất bình tĩnh.”
“Chỉ là cha tôi đang nằm trong bệnh viện.”
…
Phòng cấp cứu.
Cha tôi đã tỉnh.
Bác sĩ nói chỉ là huyết áp tăng đột ngột vì căng thẳng.
Thấy tôi bước vào, ông miễn cưỡng nở nụ cười.
“Con tới rồi.”
Tôi ngồi xuống cạnh giường.
“Công ty xảy ra chuyện gì?”
Cha tôi im lặng.
Một lúc sau mới khẽ thở dài.
“Thanh Hà.”
Hai chữ ấy khiến lòng tôi trầm xuống.
Ông quay đầu nhìn ra cửa sổ.
“Năm đó… Kiều gia quả thật từng tham gia dự án Thanh Hà.”
“Nhưng chỉ cung cấp một phần vật liệu phụ.”
“Từ khi xảy ra tai nạn, cha vẫn luôn nghĩ mọi thứ đều hợp pháp.”
Tôi hỏi nhỏ:
“Có ai tìm cha?”
Ông gật đầu.
“Sáng nay có người gửi một phong bì.”
“Trong đó là bản photo hợp đồng.”
“Tên công ty là của Kiều gia.”
“Con dấu cũng là của Kiều gia.”
Tôi nhận lấy tập tài liệu.
Lật đến trang cuối.
Người ký.
Không phải cha tôi.
Mà là…
Chú hai.
Ngón tay tôi siết chặt.
Từ nhỏ đến lớn, chú hai vẫn phụ trách mảng vật liệu xây dựng của công ty.
Cha tôi chỉ quản lý chung.
Nếu thật sự có chuyện…
Người ký cũng chỉ có thể là chú.
Đúng lúc ấy.
Cửa phòng mở ra.
Lục Cảnh Hành bước vào.
Cha tôi nhìn anh, ánh mắt hơi phức tạp.
“Con là Cảnh Hành?”
“Vâng.”
Lục Cảnh Hành cúi đầu chào.
“Con tới thăm bác.”
Cha tôi khẽ cười.
“Bác biết.”
“Con là đứa trẻ rất có trách nhiệm.”
“Từ hôm cưới tới giờ, Uyển Uyển làm phiền con rồi.”
Lục Cảnh Hành lắc đầu.
“Không có.”
“Ngược lại.”
“Là con chưa làm tròn trách nhiệm.”
Cha tôi nhìn hai chúng tôi.
Không nói gì nữa.
…
Rời bệnh viện.
Tôi ngồi trên xe rất lâu.
Không khí yên tĩnh đến nghẹt thở.
Lục Cảnh Hành chủ động mở lời.
“Tôi đã cho người điều tra Kiến Tân.”
“Kết quả thế nào?”
“Công ty ấy ba năm trước đã giải thể.”
“Toàn bộ hồ sơ tài chính cũng biến mất.”
Tôi cười khẽ.
“Thật trùng hợp.”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Kiều Uyển.”
“Cô đang nghi ngờ ai?”
“Tất cả.”
“Tống Nhược Lan.”
“Cha cô ta.”
“Chú hai của tôi.”
“Cả Lục gia.”
“Tất cả đều có khả năng.”
Lục Cảnh Hành im lặng.
Chiếc xe chạy thêm một đoạn.
Anh mới lên tiếng.
“Nếu cuối cùng phát hiện chuyện này thật sự liên quan đến Lục gia…”
“Tôi sẽ công khai.”
Tôi quay đầu nhìn anh.
“Anh biết mình đang nói gì không?”
“Công khai đồng nghĩa danh tiếng Lục gia sẽ bị ảnh hưởng.”
“Cổ phiếu lao dốc.”
“Hội đồng quản trị gây áp lực.”
“Ông nội thất vọng.”
“Tất cả đều đổ lên vai anh.”
Anh nhìn thẳng phía trước.