Giọng bình tĩnh đến lạ.
“Nếu mạng sống của nhiều người được đổi bằng sự che giấu ấy.”
“Tôi không có tư cách hưởng lợi.”
“Tôi còn sống.”
“Người khác thì không.”
Tôi bất giác sững người.
Đây là lần đầu tiên.
Tôi cảm thấy người đàn ông bên cạnh mình…
Không giống những gì tôi vẫn nghĩ.
…
Buổi chiều.
Chúng tôi vừa trở về nhà chính.
Dì Ngô đã chờ sẵn.
“Thiếu phu nhân.”
“Ông nội mời cô và tiên sinh sang thư phòng.”
Trong thư phòng.
Ông nội Lục ngồi trước bàn trà.
Sắc mặt nghiêm nghị.
Ông đẩy một tập hồ sơ sang phía tôi.
“Tự xem đi.”
Tôi mở ra.
Là bản báo cáo nội bộ sau vụ sạt lở.
Trong đó ghi rõ.
Nếu tiếp tục điều tra.
Không chỉ Kiều gia.
Mà cả Lục gia cũng sẽ bị liên lụy.
Ông nội nhìn tôi.
“Con là cô gái thông minh.”
“Con biết nên dừng ở đâu.”
Tôi ngẩng đầu.
“Ông nội.”
“Ý ông là sao?”
Ông chậm rãi đặt chén trà xuống.
“Người đã mất.”
“Không thể sống lại.”
“Người còn sống.”
“Phải tiếp tục sống.”
“Đừng vì một vụ việc cũ mà khiến hai gia tộc cùng sụp đổ.”
Tôi khẽ mím môi.
“Vậy nếu người chết bị oan thì sao?”
Ông nội không trả lời.
Chỉ nhìn tôi.
Rất lâu.
Rồi thở dài.
“Con còn trẻ.”
“Sau này sẽ hiểu.”
Tôi đứng dậy.
“Xin lỗi.”
“Con không hiểu.”
“Nếu hôm nay người chết là người thân của con.”
“Ông còn nói được câu ấy không?”
Thư phòng lập tức chìm vào yên tĩnh.
Tôi cúi đầu.
“Con thất lễ.”
Nói xong, tôi quay người bước ra ngoài.
Ngay khi cánh cửa sắp khép lại.
Một giọng nói vang lên phía sau.
“Lời con bé nói.”
“Là ý của con?”
Là ông nội đang hỏi Lục Cảnh Hành.
Tôi dừng bước.
Không quay đầu.
Trong phòng.
Lục Cảnh Hành bình tĩnh đáp.
“Không.”
“Đó là ý của cô ấy.”
“Nhưng…”
Anh dừng một chút.
“Từ hôm nay.”
“Cũng là ý của con.”
Tôi khẽ nhắm mắt.
Trong lòng lần đầu tiên xuất hiện một cảm giác rất lạ.
Không phải rung động.
Cũng không phải cảm kích.
Mà là…
Cuối cùng.
Đã có một người.
Đứng cùng phía với tôi.
…
Tối hôm đó.
Một đoạn ghi âm bất ngờ xuất hiện trên mạng.
Trong đoạn ghi âm.
Giọng nói của tôi vang lên rất rõ.
“Chỉ cần điều tra vụ Thanh Hà, toàn bộ Lục gia sẽ thuộc về tôi.”
“Tôi muốn trở thành nữ chủ nhân thật sự của Lục gia.”
Đoạn ghi âm chỉ có vài chục giây.
Nhưng trong chưa đầy một giờ.
Đã lan khắp Giang Thành.
Tin tức nối tiếp nhau xuất hiện.
“Thiếu phu nhân Lục gia lợi dụng vụ sạt lở để đoạt quyền.”
“Kiều Uyển giả nhân giả nghĩa.”
“Điều tra chỉ là cái cớ.”
Điện thoại tôi liên tục đổ chuông.
Đối tác.
Phóng viên.
Cả người quen.
Không ngừng gọi đến.
Đúng lúc ấy.
Lục Cảnh Hành đẩy cửa bước vào.
Trong tay anh cầm một tập tài liệu.
Anh đặt xuống trước mặt tôi.
Tôi cúi đầu.
Là một bản thỏa thuận ly hôn.
Trên trang cuối.
Đã có sẵn chữ ký của anh.
Anh nhìn tôi.
Giọng khàn khàn.
“Kiều Uyển.”
“Rời khỏi Lục gia.”
“Cô mới không bị kéo xuống cùng tôi.”