Nghe câu ấy.
Tống Nhược Lan khẽ thở phào.
Tôi cũng không tiếp tục ép hỏi.
Chỉ cúi xuống nhìn Tiểu Lan.
“Cô không phải người chủ mưu.”
“Cô chỉ là quân cờ.”
“Tôi cho cô một đêm.”
“Nghĩ kỹ xem nên bảo vệ người khác, hay bảo vệ mẹ mình.”
Tiểu Lan lập tức tái mặt.
…
Đêm khuya.
Tôi mang thuốc đến phòng Lục Cảnh Hành.
Anh đang ngồi bên cửa sổ.
Tấm lưng đầy vết bầm tím.
Tôi đặt hộp thuốc xuống.
“Bác sĩ dặn phải thay thuốc.”
Anh không từ chối.
Lặng lẽ cởi áo.
Khi lớp băng được tháo ra.
Tôi bất giác khựng tay.
Trên lưng anh.
Ngoài vết thương mới.
Còn có một vết sẹo dài kéo từ vai xuống thắt lưng.
Tôi nhìn nó rất lâu.
Bỗng nhớ tới lời mẹ anh ấy từng nói.
“Hôm đó… nó còn cứu được một người đàn ông.”
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tay cầm bông gạc khẽ run.
Lục Cảnh Hành nhận ra.
“Sao vậy?”
Tôi buông tay.
Lùi lại một bước.
“Xin lỗi.”
“Hôm nay tôi không thay được.”
Anh nhìn tôi.
Dường như đã hiểu điều gì.
Nhưng không hỏi.
Tôi xoay người bước ra khỏi phòng.
Đúng lúc cánh cửa sắp khép lại.
Một giọng nói lạnh lẽo vang lên phía sau hành lang.
“Tôi đã cảnh cáo chị.”
Tôi quay đầu.
Tống Nhược Lan đứng trong bóng tối.
Không còn vẻ yếu đuối.
Cũng không còn nước mắt.
Khóe môi cô ta cong lên thành một nụ cười nhạt.
“Chị càng điều tra.”
“Càng có nhiều người gặp chuyện.”
“Tôi rất muốn biết…”
“Người tiếp theo sẽ là ai.”