Tôi nhìn chằm chằm vào tờ giấy trên bàn.
Ba chữ “Đơn ly hôn” đập thẳng vào mắt.
Bên dưới.
Đã có sẵn chữ ký của Lục Cảnh Hành.
Nét bút vẫn mạnh mẽ, dứt khoát như con người anh.
Tôi không hỏi vì sao.
Cũng không hỏi từ bao giờ anh chuẩn bị nó.
Tôi chỉ ngẩng đầu nhìn anh.
“Ý anh là gì?”
Lục Cảnh Hành đứng trước cửa sổ, ánh nắng cuối chiều kéo bóng anh thật dài.
“Đoạn ghi âm đã lan khắp Giang Thành.”
“Hiện tại mọi người đều cho rằng cô lợi dụng vụ Thanh Hà để chiếm quyền Lục gia.”
“Nếu tiếp tục ở lại…”
“Tất cả mũi nhọn sẽ chĩa vào cô.”
Tôi khẽ cười.
“Vậy nên anh định hy sinh cuộc hôn nhân này?”
Anh không phủ nhận.
“Đây là cách nhanh nhất.”
“Tôi sẽ đứng ra chịu toàn bộ trách nhiệm.”
“Từ hôm nay trở đi, chuyện của Lục gia không còn liên quan đến cô.”
Tôi lặng người vài giây.
Rồi chậm rãi cầm cây bút trên bàn.
“Được.”
Lục Cảnh Hành khựng lại.
Có lẽ anh không ngờ tôi sẽ đồng ý nhanh như vậy.
Tôi mở trang cuối.
Không hề do dự.
Viết xuống hai chữ.
Kiều Uyển.
Nét mực vừa khô.
Tôi đặt bút xuống.
“Như vậy đủ chưa?”
Ánh mắt Lục Cảnh Hành khẽ run.
“Tôi…”
“Không cần giải thích.”
Tôi đứng dậy.
“Bắt đầu từ ngày cưới.”
“Tôi đã nói rất rõ.”
“Cuộc hôn nhân này vốn không có tình yêu.”
“Đã như vậy.”
“Ly hôn cũng chẳng có gì đáng tiếc.”
Tôi đi ngang qua anh.
Bước chân rất bình tĩnh.
Chỉ đến khi bàn tay chạm vào tay nắm cửa.
Giọng anh mới vang lên phía sau.
“Kiều Uyển.”
Tôi không quay đầu.
“Xin lỗi.”
Ngón tay tôi khẽ siết lại.
Một lát sau mới cười nhạt.
“Lục tổng.”
“Người anh nên xin lỗi.”
“Không phải tôi.”
“Là người đã ch/e/t vì dự án ấy.”
Nói xong.
Tôi mở cửa bước ra ngoài.
Không hề quay lại.
…
Một giờ sau.
Chiếc vali màu đen được đặt trước cửa nhà chính.
Đồ của tôi rất ít.
Ngoài vài bộ quần áo.
Chỉ còn tập hồ sơ Thanh Hà.
Dì Ngô đứng bên cạnh.
Hai mắt đỏ hoe.
“Thiếu phu nhân…”
Tôi mỉm cười.
“Dì.”
“Sau này đừng gọi tôi như vậy nữa.”
Dì Ngô lắc đầu rất mạnh.
“Không.”