“Trong lòng tôi.”
“Cô mãi mãi là Thiếu phu nhân.”
“Từ ngày cô bước vào Lục gia.”
“Căn nhà này mới thật sự có quy củ.”
“Tôi làm quản gia ba mươi năm.”
“Chưa từng kính phục ai như cô.”
Nói xong.
Bà cúi người thật sâu trước mặt tôi.
Tôi vội vàng đỡ bà dậy.
“Dì đừng như vậy.”
Bà nghẹn ngào.
“Là Lục gia có lỗi với cô.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không.”
“Có lỗi với tôi.”
“Chỉ có người gây ra vụ sạt lở.”
Đúng lúc ấy.
Một chiếc xe màu đen dừng trước cổng.
Là xe của Kiều gia.
Tôi kéo vali bước xuống bậc thềm.
Đột nhiên.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Ai cho phép cô đi?”
Ông nội Lục.
Ông chống gậy đứng giữa đại sảnh.
Ánh mắt uy nghiêm nhìn thẳng Lục Cảnh Hành.
“Lá đơn ly hôn đâu?”
Lục Cảnh Hành đưa lên.
Ông cầm lấy.
Lật từng trang.
Sau đó.
Ngay trước mặt tất cả mọi người.
Ông xé đôi.
Rồi tiếp tục xé.
Cho đến khi tờ giấy biến thành từng mảnh nhỏ.
Bay đầy dưới nền nhà.
“Từ đầu đến cuối.”
“Ai nói hai đứa đã ly hôn?”
Lục Cảnh Hành khẽ nhíu mày.
“Ông nội.”
“Con…”
“Im.”
Ông lạnh lùng cắt ngang.
“Ly hôn.”
“Phải đến Cục dân chính.”
“Đơn này.”
“Chưa từng nộp.”
Ông quay sang nhìn tôi.
“Kiều Uyển.”
“Chỉ cần ta còn sống.”
“Cháu vẫn là cháu dâu của Lục gia.”
Tôi im lặng.
Một lúc lâu mới khẽ đáp.
“Ông nội.”
“Cháu cảm ơn.”
“Nhưng…”
“Cháu mệt rồi.”
Lần đầu tiên.
Tôi để lộ vẻ mỏi mệt trước mặt người khác.
Không phải vì ly hôn.
Mà vì suốt mấy ngày qua.
Tôi đã phải chống đỡ quá nhiều chuyện.
Ông nội nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng chỉ khẽ thở dài.
“Đi đi.”
“Đợi khi nào muốn trở về.”
“Cửa Lục gia vẫn mở.”
Tôi cúi đầu chào.
Rồi bước lên xe.
…
Chiếc xe vừa rời khỏi cổng.
Một chiếc ô tô màu trắng chậm rãi tiến vào.
Tống Nhược Lan.
Cô ta mặc váy trắng, xách theo một túi quà.
Vẻ mặt không giấu nổi ý cười.
Vừa bước vào.
Cô ta đã nhìn thấy mảnh giấy ly hôn dưới nền.
Khóe môi lập tức cong lên.
“Anh Cảnh Hành…”
“Em nghe nói…”
“Cô ấy đi rồi?”
Không ai trả lời.
Cô ta vẫn mỉm cười.
“Em nghĩ…”
“Nhà chính cũng nên sắp xếp lại.”
“Phòng ngủ của chị ấy…”
“Từ hôm nay không cần giữ nữa.”
Ông nội đập mạnh cây gậy xuống đất.
“Cô có tư cách gì?”
Nụ cười trên mặt Tống Nhược Lan cứng lại.
“Ông nội…”
“Đừng gọi ta như vậy.”
Giọng ông lạnh đến đáng sợ.
“Kiều Uyển có rời Lục gia.”
“Cũng là cháu dâu được ta cưới hỏi đàng hoàng.”
“Còn cô.”
“Từ đầu đến cuối.”
“Chỉ là khách.”
“Tự ý bước vào nhà chính.”
“Đã là vô lễ.”
“Tự cho mình quyền thay chủ nhân.”
“Là không biết thân biết phận.”
Sắc mặt Tống Nhược Lan trắng bệch.
“Con…”
“Quản gia.”
Ông nội không cho cô ta cơ hội nói tiếp.
Dì Ngô lập tức bước tới.
“Có.”
“Thu dọn toàn bộ hành lý của Tống tiểu thư.”
“Đưa về căn biệt thự cũ.”
“Không có sự đồng ý của ta.”
“Không được bước vào nhà chính nửa bước.”
Tống Nhược Lan mở to mắt.
“Ông nội!”
“Con chỉ…”
“Cút.”
Chỉ một chữ.
Khiến cả đại sảnh im phăng phắc.
Lần đầu tiên.
Tống Nhược Lan bị đuổi khỏi nhà chính trước mặt tất cả người hầu.
Cô ta cắn chặt môi.
Hai mắt đỏ hoe.
Cuối cùng vẫn phải quay người rời đi.
Trước khi bước ra cửa.
Ánh mắt cô ta lướt qua Lục Cảnh Hành.
Nhưng từ đầu đến cuối.
Anh đều không nhìn cô ta lấy một lần.
…
Đêm khuya.
Lục Cảnh Hành một mình ngồi trong phòng làm việc.
Trên bàn.
Là chiếc nhẫn cưới tôi để lại.
Anh cầm nó lên.
Ánh mắt dừng rất lâu.
Đúng lúc ấy.
Trợ lý gõ cửa.
“Lục tổng.”
“Chúng tôi điều tra được rồi.”
Lục Cảnh Hành ngẩng đầu.
“Người quản lý kho lưu trữ bệnh viện.”
“Không phải tai nạn.”
“Hôm xảy ra cuộc gọi với Thiếu… với cô Kiều.”
“Ông ấy bị người ta cố ý đẩy xuống cầu thang.”
Ánh mắt Lục Cảnh Hành lập tức lạnh xuống.
“Còn nữa.”
Trợ lý hít sâu một hơi.
“Người của chúng ta phát hiện.”
“Đêm qua.”
“Tống Nhược Lan đã bí mật gặp chú hai của Kiều gia.”
Bàn tay cầm chiếc nhẫn của Lục Cảnh Hành bỗng siết chặt.
Anh chậm rãi đứng dậy.
Lần đầu tiên.
Trong lòng anh xuất hiện một suy nghĩ khiến chính mình cũng thấy lạnh sống lưng.
Có lẽ…
Người mà anh tin tưởng suốt bao năm.
Mới chính là người đã nói dối tất cả.