Mười một giờ đêm.
Điện thoại của tôi rung lên.
Trên màn hình chỉ hiện một tin nhắn.
【Muốn biết chân tướng vụ Thanh Hà thì đến công trường cũ một mình. Nếu báo cảnh sát, người tiếp theo chết sẽ là ông già bệnh viện.】
Ngay sau đó.
Một đoạn video được gửi đến.
Trong khung hình, người quản lý kho lưu trữ mà tôi từng liên lạc đang bị trói trên một chiếc ghế sắt.
Miệng ông bị bịt kín.
Khóe trán còn rỉ máu.
Một con dao găm cắm ngay trước chân ông.
Máu trong người tôi như đông cứng.
Tôi lập tức gọi lại.
Đầu dây bên kia nhanh chóng kết nối.
Giọng Tống Nhược Lan truyền đến.
Vẫn dịu dàng như mọi ngày.
“Thiếu phu nhân.”
“À không.”
“Có lẽ bây giờ nên gọi chị là cô Kiều.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Cô muốn gì?”
“Đến đây.”
“Cô sẽ biết tất cả.”
“Còn nhớ công trường Thanh Hà không?”
“Nơi vị hôn phu của chị chết.”
“Em đang đợi.”
Cuộc gọi kết thúc.
Tôi lập tức cầm chìa khóa xe.
Vừa bước xuống lầu.
Một bóng người đã đứng chờ ở cửa.
Lục Cảnh Hành.
Anh nhìn vẻ mặt tôi.
“Cô định đi đâu?”
“Tôi có việc.”
“Công trường Thanh Hà.”
Tôi khựng lại.
Anh tiếp tục.
“Điện thoại của cô đã bị định vị.”
“Tôi biết.”
Tôi nhìn anh.
“Đây là chuyện của tôi.”
“Không.”
Ánh mắt anh kiên định.
“Từ khi vụ Thanh Hà liên quan đến Lục gia.”
“Đó cũng là chuyện của tôi.”
Tôi định từ chối.
Điện thoại lại rung lên.
Một tấm ảnh mới.
Người quản lý kho lưu trữ bị đánh đến bê bết máu.
Kèm theo một dòng chữ.
【Mười lăm phút. Đến muộn một phút, chặt một ngón tay.】
Tôi không còn thời gian tranh cãi.
“Đi.”
…
Hai mươi phút sau.
Chiếc xe dừng trước công trường bỏ hoang.
Ba năm trôi qua.
Nơi này vẫn hoang tàn.
Những cột bê tông gãy đổ.
Cỏ dại mọc kín.
Mùi ẩm mốc trộn lẫn mùi sắt gỉ khiến người ta khó thở.
Tôi vừa bước xuống xe.
Một giọng cười vang lên từ tầng hai.
“Đến rồi.”
Tống Nhược Lan.
Cô ta mặc váy trắng.
Đứng giữa khung bê tông đổ nát.
Phía sau.
Người quản lý kho bị trói chặt vào cột.
Bên cạnh còn đặt vài thùng hóa chất.
Lục Cảnh Hành vừa định bước lên.
Tống Nhược Lan lập tức giơ chiếc điều khiển trong tay.
“Đừng động.”
“Anh tiến thêm một bước.”
“Em sẽ cho nổ nơi này.”
Không khí lập tức đông cứng.
Tôi nhìn xuống mặt đất.
Khắp nơi đều là dây điện và chất nổ tự chế.
Tống Nhược Lan bật cười.
“Có phải rất quen không?”
“Ba năm trước.”
“Cũng ở nơi này.”
“Cũng là tiếng nổ.”
“Cũng là người chết.”
Lục Cảnh Hành lạnh giọng.
“Nhược Lan.”
“Dừng lại.”
“Dừng?”
Cô ta cười đến chảy nước mắt.
“Đến bây giờ anh vẫn gọi em là Nhược Lan.”
“Anh biết không?”
“Em ghét cách anh gọi em.”
“Vì mỗi lần anh gọi như vậy.”
“Em đều nhớ.”
“Anh chưa từng thật sự yêu em.”
Tôi nhìn cô ta.
“Tất cả những chuyện này.”
“Là cô làm?”
“Đúng.”
Tống Nhược Lan mỉm cười.
“Cha em thay vật liệu.”
“Em biết.”
“Em cũng biết công trình sắp xảy ra chuyện.”
“Còn người quản lý kho?”
“Ông ta nhớ quá nhiều.”
“Không nên sống.”
Tôi siết chặt nắm tay.
“Còn vị hôn phu của tôi?”
Nụ cười trên mặt cô ta dần biến mất.
Một lúc sau mới khẽ đáp.
“Anh ta…”
“Đáng lẽ không phải chết.”
Toàn thân tôi cứng lại.
Tống Nhược Lan chậm rãi bước xuống vài bậc cầu thang.
“Hôm đó.”
“Anh ta phát hiện vật liệu có vấn đề.”
“Muốn báo lên.”
“Nhưng lúc tai nạn xảy ra.”
“Anh ta vẫn quay lại cứu người.”
“Tôi biết.”
“Còn biết đội cứu hộ đang đến.”
“Cho nên…”
Cô ta cười.
“Tôi chỉ nói sai vị trí.”
“Chỉ mười phút.”
“Đội cứu hộ đến chậm đúng mười phút.”
“Đủ để anh ta không bao giờ tỉnh lại.”
Bốp!
Tôi tát thẳng vào mặt cô ta.
Một cái tát vang dội.
Khóe miệng Tống Nhược Lan lập tức rớm máu.
Cô ta nghiêng đầu.
Lại bật cười.
“Đánh đi.”
“Dù sao hôm nay…”
“Không ai sống được.”
Cô ta giơ cao chiếc điều khiển.
“Chúng ta cùng xuống dưới gặp anh ta.”
Đúng lúc ấy.
Người quản lý kho bất ngờ vùng vẫy.
Chiếc ghế ngã xuống đất.
Tống Nhược Lan theo phản xạ quay đầu.
Lục Cảnh Hành lao tới.
Anh đẩy mạnh tôi.
“Chạy!”
Ngay khi anh vừa lao đến.
Tống Nhược Lan cũng bấm nút.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Khói bụi mù mịt.
Những cột bê tông liên tiếp đổ xuống.
“Lục Cảnh Hành!”
Tôi bị hất văng ra ngoài.
Khi ngẩng đầu.
Đã thấy anh bị một dầm bê tông đè lên chân.
Khói bụi cuồn cuộn.
Từng mảng trần tiếp tục rơi xuống.
Trong khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng nhớ tới lời mẹ Tần Dịch.
“Nó biết nguy hiểm.”
“Nhưng vẫn quay lại cứu người.”
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
Ba năm trước.
Có một người quay lại.
Ba năm sau.
Đến lượt tôi.
Tôi không chút do dự lao ngược vào biển bụi.
Lục Cảnh Hành nhìn thấy tôi.
Đồng tử anh co rút.
“Đi!”
“Tôi bảo cô đi!”
Tôi cắn chặt môi.
Hai tay dùng hết sức đẩy khối bê tông.
“Tôi sẽ không bỏ anh.”
Khối bê tông chỉ nhích được một chút.
Lưng tôi đau buốt.
Hai bàn tay bật máu.
Lục Cảnh Hành nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Kiều Uyển.”
“Tần Dịch…”
“Đã cứu tôi.”
Tôi khựng lại.
Anh thở dốc.
“Tôi nhớ rồi.”
“Là anh ấy…”
“Quay lại cứu tôi.”
Tôi mở to mắt.
Anh cười rất khẽ.
“Nếu năm đó…”
“Không có anh ấy.”
“Tôi đã chết.”
Nước mắt tôi rơi xuống.
Thì ra…
Là anh.
Người được cứu năm ấy.
Ầm!
Một mảng bê tông khác lại rơi xuống.
Lục Cảnh Hành đột ngột dùng hết sức đẩy tôi ra.
“Tôi mắc nợ anh ấy.”
“Nhưng…”
“Tôi không thể để cô chết thêm lần nữa.”
Khối bê tông nặng nề rơi xuống.
Đúng lúc ấy.
Tiếng còi cứu hỏa vang lên từ xa.
Vệ sĩ của Lục gia và cảnh sát đồng loạt xông vào.
Mọi người hợp sức nhấc khối bê tông lên.
Tôi ôm lấy Lục Cảnh Hành.
Máu trên trán anh chảy xuống vai tôi.
Anh cố mở mắt.
Nhìn tôi rất lâu.
Rồi khàn giọng.
“Kiều Uyển.”
“Lần này…”
“Đừng chờ…”
“Một người…”
“Không thể trở về…”
Bàn tay anh từ từ buông thõng.
Đôi mắt khép lại.
Máy đo nhịp tim trên xe cứu thương phát ra tiếng báo động chói tai.
Tôi ôm chặt lấy anh.
Lần đầu tiên trong ba năm.
Tôi bật khóc thành tiếng giữa cơn mưa đêm.
Xe cứu thương lao đi trong tiếng còi hú.
Phía sau.
Tống Nhược Lan bị còng tay.
Cô ta ngồi giữa đống đổ nát.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Đột nhiên cười lớn.
Tiếng cười vang vọng giữa công trường.
Điên loạn.
Tuyệt vọng.
Và kết thúc bằng tiếng khóc nức nở của chính cô ta.