Mùi thuốc sát trùng nồng nặc.
Tiếng máy đo nhịp tim đều đều vang lên trong phòng hồi sức.
Tôi ngồi bên ngoài suốt mười hai tiếng.
Không ăn.
Không uống.
Cũng không chợp mắt.
Cho đến khi cánh cửa phòng ICU mở ra.
Bác sĩ tháo khẩu trang.
“Đã qua cơn nguy kịch.”
Hai chân tôi mềm nhũn.
Tôi dựa vào tường, nhắm chặt mắt.
Cuối cùng…
Anh còn sống.
…
Ba ngày sau.
Lục Cảnh Hành tỉnh lại.
Việc đầu tiên anh làm là nhìn quanh phòng bệnh.
Ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Anh khàn giọng.
“Cô…”
“Còn ở đây?”
Tôi bật cười.
“Không thì sao?”
“Tôi tưởng…”
“Tưởng tôi sẽ bỏ đi?”
Anh im lặng.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười rất nhạt.
“Tôi đã ký đơn ly hôn.”
“Tôi biết.”
“Tôi cũng ký rồi.”
Nụ cười trên môi anh chợt cứng lại.
Một lúc lâu sau mới khẽ gật đầu.
“Ừ.”
Chỉ một chữ.
Nhưng tôi nhìn thấy trong mắt anh là sự mất mát không giấu được.
Tôi không giải thích.
Cũng không nói gì thêm.
Bởi lúc này…
Quan trọng hơn tất cả là vụ án Thanh Hà.
…
Một tuần sau.
Phiên tòa xét xử chính thức diễn ra.
Tống Nhược Lan bị áp giải vào phòng xử.
Không còn váy trắng.
Không còn mái tóc được chăm chút.
Cũng không còn dáng vẻ dịu dàng năm nào.
Cô ta mặc đồng phục trại tạm giam.
Hai tay bị còng.
Khi đi ngang qua tôi.
Cô ta dừng lại.
Khẽ cười.
“Chị thắng rồi.”
Tôi bình tĩnh nhìn cô ta.
“Không.”
“Người thắng.”
“Là những người đã được minh oan.”
Nụ cười trên môi cô ta chậm rãi biến mất.
…
Trên bục nhân chứng.
Người quản lý kho lưu trữ xuất hiện.
Ông chống gậy.
Chậm rãi kể lại toàn bộ sự việc.
Từ việc Tống Nhược Lan nhiều lần đến mượn hồ sơ.
Đến chuyện bà Chương dùng tiền mua chuộc ông.
Cuối cùng.
Ông lấy ra một chiếc USB.
“Đây…”
“Là bản sao cuối cùng.”
“Bọn họ không tìm thấy.”
Toàn bộ phòng xử yên lặng.
Đoạn video được phát lên màn hình.
Lần này.
Không còn bị hỏng.
Trong video.
Tần Dịch đang quay về phía công trình.
Anh vừa chạy vừa nói.
“Nếu tôi không kịp trở lại…”
“Xin hãy giao đoạn video này cho cơ quan điều tra.”
Ống kính rung dữ dội.
Một lúc sau.
Hình ảnh chuyển sang khu vực sạt lở.
Trong màn hình.
Một người đàn ông bị dầm bê tông đè lên.
Là…
Lục Cảnh Hành.
Lúc ấy anh còn rất trẻ.
Máu chảy đầy mặt.
Tần Dịch không hề do dự.
Ném toàn bộ thiết bị xuống đất.
Chạy thẳng về phía anh.
Tiếng hét vang lên trong video.
“Mau đi!”
“Sắp sập rồi!”
Nhưng Tần Dịch không quay đầu.
Anh dùng hết sức kéo Lục Cảnh Hành ra ngoài.
Đúng lúc ấy.
Ngọn núi phía sau đổ xuống.
Màn hình tối đen.
Chỉ còn tiếng nổ.
Và tiếng ai đó gọi tên Tần Dịch.
Trong phòng xử.
Không ai nói một lời.
Lục Cảnh Hành lặng lẽ cúi đầu.
Hai mắt đỏ hoe.
Anh nhắm chặt mắt.
Hai bàn tay siết đến trắng bệch.
Ba năm.
Ba năm anh luôn nghĩ mình được đội cứu hộ cứu ra.
Hóa ra…
Người liều mạng kéo anh ra khỏi đống đổ nát.
Lại là vị hôn phu của người phụ nữ anh cưới.
…
Sau khi video kết thúc.
Thẩm phán nhìn sang Tống Nhược Lan.
“Cô còn gì muốn nói?”
Cô ta cúi đầu.
Rất lâu.
Rồi bỗng bật cười.
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
“Đúng.”
“Là tôi.”
“Tôi ghét Kiều Uyển.”
“Từ lần đầu gặp.”
“Tôi đã ghét.”
“Tại sao cô ấy luôn có tất cả?”
“Còn tôi…”
“Phải sống dưới cái bóng của người khác.”
“Cảnh Hành vốn nên là của tôi.”
“Nếu không có cô ấy.”
“Nếu không có Tần Dịch.”
“Thì đã không ai cướp anh ấy khỏi tôi.”
Tôi nhìn cô ta.
Lần đầu tiên.
Không còn hận.
Chỉ còn thương hại.
Một người.
Vì chấp niệm.
Tự tay hủy hoại cả cuộc đời mình.
…
Phiên tòa kết thúc.
Tống Nhược Lan bị tuyên án tù chung thân.
Cha cô ta.
Chú hai của tôi.
Cùng toàn bộ những người liên quan.
Đều lần lượt nhận bản án thích đáng.
Ba ngày sau.
Lễ truy tặng danh hiệu Anh hùng Cứu nạn được tổ chức.
Tên của Tần Dịch.
Cuối cùng cũng được khắc lên bia tưởng niệm.
Mẹ anh ôm tấm huân chương.
Khóc đến nghẹn lời.
Tôi bước tới.
Đỡ lấy bà.
Bà nhìn tôi.
Rồi nhìn sang Lục Cảnh Hành.
Khẽ mỉm cười.
“Con không cần thấy áy náy.”
Bà nói với anh.
“Nó cứu con.”
“Là vì nó muốn cứu.”
“Không phải để đổi lấy việc con phải sống trong dằn vặt.”
Lục Cảnh Hành cúi đầu thật sâu.
Lần đầu tiên.
Anh gọi bà một tiếng.
“Dì.”
“Xin lỗi.”
“Con xin lỗi.”
Bà đưa tay đỡ anh dậy.
Lắc đầu.
“Lời xin lỗi này.”
“Con không nợ dì.”
“Nếu thật sự thấy có lỗi…”
“Thì hãy sống thật tốt.”
“Hãy thay nó.”
“Chăm sóc Uyển Uyển.”
Tôi khựng lại.
Quay sang nhìn bà.
Bà chỉ mỉm cười.
“Con trai dì.”
“Chưa bao giờ ích kỷ.”
“Nó sẽ mong như vậy.”
Tôi lặng người.
Lục Cảnh Hành cũng im lặng rất lâu.
Cuối cùng.
Anh nhìn về phía bầu trời xanh.
Khẽ nói.
“Tần Dịch.”
“Từ hôm nay.”
“Tôi trả cô ấy lại cho chính cô ấy.”
“Nếu một ngày…”
“Cô ấy chọn tôi.”
“Tôi sẽ dùng cả phần đời còn lại.”
“Để thay anh bảo vệ cô ấy.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua.
Lá cờ trên quảng trường khẽ tung bay.
Tôi ngẩng đầu.
Lần đầu tiên sau ba năm.
Tôi cảm thấy…
Mùa hè năm ấy.
Cuối cùng cũng đã thật sự khép lại.